[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng – ☆Chương 106: Yến hội – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng - ☆Chương 106: Yến hội

Triệu Tử Nghiễn cùng Phó Ngôn Khanh ngồi ở đại sảnh uống qua hai tuần trà, vẫn chưa thấy bóng dáng hai người Nhạc Dao.

Giờ khắc này Nhạc Dao cùng Thịnh Vũ đang chìm đắm trong tư vị giao hòa tươi đẹp, không hề biết chút gì sự tình bên ngoài. Thịnh Vũ chỉ cảm thấy toàn thân trôi nổi bềnh bồng, mà động tác của người trên thân va chạm càng lúc càng nhanh, tay Thịnh Vũ nắm chặt vào tấm trải giường, cả người mềm thành một vũng nước, chưa bao giờ trải nghiệm qua tư vị này, để nàng muốn ngừng mà không được, rốt cuộc buông bỏ thẹn thùng, đẩy lên bờ eo mềm mại nghênh hợp cùng Nhạc Dao.

Nhạc Dao cả người mồ hôi chảy ròng ròng, eo lưng mềm đến không được, nhưng vẫn duy trì động tác kẹp chặt, nàng cảm thấy được hô hấp người dưới thân càng ngày càng gấp, bụng dưới cũng bắt đầu kéo căng, chứng tỏ Thịnh Vũ đã sắp đến rồi. Nhạc Dao cúi xuống ở bên tai Thịnh Vũ trầm thấp nỉ non, không ngừng liếm hôn sườn mặt của nàng, cuối cùng ôm nàng run rẩy cùng nhau leo lên đỉnh điểm.

Hai người như vậy ôm lấy nhau cho đến khi cảm giác cuộn trào mãnh liệt từng chút rút đi, Thịnh Vũ đã không còn khí lực, thân thể buông lỏng không nhúc nhích.

Nhạc Dao thay nàng vén lên mấy sợi tóc bị mồ hôi thấm ướt, quan tâm hỏi: \”Vũ nhi, nàng vẫn khỏe chứ?\”

Thịnh Vũ cả người hiện ra ửng hồng, xốc lên mi mắt lẩm bẩm nói: \”Thực mệt mỏi, Nhạc Dao, nàng thể lực làm sao tốt như vậy?\” Rõ ràng phần lớn đều là Nhạc Dao động, hơn nữa hai người cùng nhau tiết thân, nàng ấy như thế nào một chút thở dốc đều không có.

Nhạc Dao hôn hôn nàng, sủng nịch cười nói: \”Thân thể nàng có chút nhược, nơi nào so với ta nhiều năm rèn luyện công phu.\”

Thịnh Vũ vừa nghe, cau mày suy nghĩ một chút, trong mắt hiện lên tia lo lắng: \”Ta xưa nay không yếu đuối như vậy, chuyện này phải làm sao đây.\” Nàng nói rất nghiêm túc, không có chút gì là trêu đùa, nàng thực sự lo lắng chính mình ngày sau không thỏa mãn được Nhạc Dao. Dù sao, vừa rồi Nhạc Dao nhiệt tình như lửa, khiến cho nàng khó có thể chống đỡ.

Nhạc Dao thấy nàng dáng dấp khả ái như vậy nhịn không được bật cười, mị nhãn như tơ, trầm giọng nói: \”Vũ nhi là sợ thỏa mãn không được ta, hay là sợ bị ta dằn vặt?\”

Thịnh Vũ thoáng đỏ mặt, giận dỗi muốn xoay người đem Nhạc Dao đặt dưới thân, kết quả lưng eo bủn rủn đến lợi hại, lật giữa chừng suýt nữa té trở lại. Nhạc Dao rất nhanh thuận theo đỡ lấy nàng, để nàng mềm mại ngã ngoài trên người mình, xoa đầu nàng, cưng chìu nói: \”Ngoan, ta không nói bậy nữa, về sau ta liền hảo hảo dạy nàng công phu.\”

\”Không biết xấu hổ.\”

\”Ngốc cô nương, nàng vẫn cho rằng ta vì chuyện này sao, thân thể nàng xác thực có chút nhược, rèn luyện võ nghệ đối sức khỏe  rất tốt, ngày sau nếu ta không bên cạnh, nàng cũng có thể tự bảo vệ mình.\” Nhạc Dao trầm thấp cười, ôn hòa nói.

Thịnh Vũ sắc mặt lạnh lẽo: \”Nàng không bên cạnh? Nàng muốn đi nơi nào, mới cùng ta…. nàng liền muốn đi?\”

Nhạc Dao dở khóc dở cười: \”Ta là nói nếu ta không ở, ta nơi nào cam lòng rời đi nàng, nhưng vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta không thể ở bên bảo hộ, nàng lại gặp phải người xấu thì làm sao bây giờ?\” Nhạc Dao vẫn nhớ, lần trước trở về kinh thành chính là nhìn thấy Thịnh Vũ bị hai binh sĩ kia bắt nạt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.