[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng – ☆Chương 105: Nhạc Thịnh (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng - ☆Chương 105: Nhạc Thịnh (H)

          

Đối với việc điện hạ cùng quận chúa chuẩn bị tới thăm, Nhạc Dao cùng Thịnh Vũ không hề hay biết, chẳng qua là mắt thấy cuối năm đã gần kề, hai người đều bận bịu tối tăm mặt mũi, một năm kết lại, toàn bộ sổ sách tiền hàng các nơi đều đưa đến. Thịnh Vũ trông coi toàn bộ Thịnh gia, càng loay hoay đến sứt đầu mẻ trán, thế cho nên trọn vẹn nửa tháng, Nhạc Dao cũng không thể dán lấy nàng hảo hảo tâm sự.

Bích Ngọc Các cũng có rất nhiều sổ sách phải kiểm kê, mặc dù không sánh bằng Thịnh ký, nhưng vẫn là cửa hiệu ngọc khí đệ nhất kinh thành, cuối năm chuyện cần xử lý rất nhiều. Tiền thưởng cho người làm về quê ăn tết, quà cáp cho các thương hộ đối tác, toàn bộ Nhạc Dao đều cần sắp xếp chu đáo, đợi đến khi hết bận, đảo mắt giao thừa đã gần kề. Nhạc Dao trời vừa sáng liền rửa mặt chưng diện, vội vàng đi đến Thịnh gia.

Tần bá đã lâu không thấy Nhạc Dao, mừng rỡ đi ra tiếp đón: \”Nhạc cô nương có thể tính rãnh rỗi rồi, nhưng là đến thăm tiểu thư?\”

Nhạc Dao dung mạo mang cười: \”Ân, hồi lâu không đến, ta rất nhớ tay nghề Tần bá, đây là hoa sen cao vẫn còn nóng hổi, mời Tần bá nếm thử.\”

Nhạc Dao mỗi lần đến đều khéo nói lại săn sóc, hống đến Tần bá thoải mái không thôi. Tần bá tiếp nhận hoa sen cao, cười tủm tỉm nói: \”Nhạc cô nương có lòng, tiểu thư gần đây mệt vô cùng, đến hôm qua mới được nghỉ ngơi, hiện tại cũng vừa thức dậy.\”

Nhạc Dao nhíu nhíu mày, vừa đi vào vừa nói: \”Ta đi nhìn nàng, hoa sen cao này Tần bá nên ăn lúc còn nóng.\”

Tần bá cười đáp ứng, Nhạc Dao cầm theo một túi nhỏ khác hướng phòng Thịnh Vũ đi đến. Vừa tới cửa phòng thì gặp Tự Thủy, nha hoàn thiếp thân của Thịnh Vũ bưng chậu đồng đi ra. Tự Thủy trông thấy Nhạc Dao liền khom người thi lễ, Nhạc Dao nhưng lại giơ lên ngón tay giữa đặt ở trên môi, ra hiệu nàng ta im lặng, khóe môi câu dẫn ra ý cười xinh đẹp, để Tự Thủy vừa nhìn thấy liền nhịn không được đỏ bừng mặt.

Nhạc Dao cũng không chút nào tự biết bản thân gây họa, nhẹ chân nhẹ tay đi vào, liền chứng kiến sau bình phong một thân ảnh nhỏ nhắn, tựa hồ đang thay y phục. Nhạc Dao trong mắt vui vẻ càng sâu, nàng đem túi giấy nhỏ để lên bàn, cẩn thận mở ra, đưa tay cầm một khối bánh ngọt hoa sen, rón rén đi tới bên bức bình phong.

Lúc Thịnh Vũ vừa bước ra, đột nhiên có người che lại đôi mắt của nàng, đút vào trong miệng nàng thứ gì đó, khiến nàng giật mình kinh sợ. Trước đây Thịnh Vũ từng hai lần gặp nạn, Nhạc Dao liền dạy cho nàng một ít thế võ phòng thân gọi là cầm nã thủ, giờ phút này nàng theo bản năng lập tức bắt lấy đối phương, chân mạnh mẽ giẫm lên, đồng thời khuỷu tay nhanh như chớp thúc vào ngực người đó. Chỉ nghe một tiếng kêu ai oán vang lên, đã thấy Nhạc Dao ôm ngực ngã xuống đất.

Vừa rồi lúc hương vị hoa sen cao ngọt ngào tan ra trong miệng, cùng với làn hương thơm ngát quen thuộc, để Thịnh Vũ lập tức nhận ra người đến là ai, thế nhưng nàng cũng không kịp thu lại cầm nã thủ.

Thịnh Vũ trong lòng hốt hoảng, vội vàng xoay người đỡ Nhạc Dao: \”Nàng thế nào, cho ta nhìn xem.\”

Nhạc Dao một lòng nghĩ trêu chọc Thịnh Vũ, nơi nào dự liệu được tức phục nhà mình ra tay nhanh như vậy, vừa ôm ngực vừa ấm ức nói: \”Đau lắm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.