[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng – ☆Chương 104: Đại tuyết (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn]Trọng Sinh Chi Khanh Tâm Phó Nghiễn – Thời Vi Nguyệt Thượng - ☆Chương 104: Đại tuyết (2)

Phó Ngôn Khanh nghe được trong lòng run lên, suýt chút nữa không nhịn được hôn xuống, nhưng đột nhiên nhớ tới lúc này đang là ban ngày, hơn nữa các nàng còn phải xuất cung đi thăm mẫu phi cùng hai người Nhạc Dao, vì vậy thoáng kiềm lại, đỏ mặt nói: \”Ta sẽ tính với nàng sau.\”

Triệu Tử Nghiễn cười đến hài lòng, bất quá chính sự quan trọng, nàng cũng không tiếp tục nháo nữa, mau mau đứng dậy mặc quần áo.

Chỉnh lý xong xuôi, Phó Ngôn Khanh đem áo choàng quấn kỹ Triệu Tử Nghiễn, ôn thanh hỏi: \”Hôm nay nàng có cần mang theo ghế lăn không?\” Nàng có chút lo lắng đường xa, chân nàng ấy chịu không nổi.

Triệu Tử Nghiễn suy tư chốc lát, khẽ lắc đầu: \”Không cần, ra đến cửa cung chúng ta liền ngồi xe ngựa. Mẫu phi vẫn lo lắng chân của ta, ta tự mình đi tới, người cũng có thể vui vẻ chút.\”

Phó Ngôn khanh gật đầu: \”Nếu không thoải mái, nàng nhất định phải nói với ta.\”

Triệu Tử Nghiễn ngoan ngoãn ân một tiếng, rồi lại nghịch ngợm nói: \”Lúc đó nàng sẽ làm gì? Ôm ta sao?\”

Phó Ngôn Khanh điểm xuống mi tâm nàng: \”Nàng còn nháo nữa, ta liền trực tiếp ôm nàng xuất cung, để cung nhân đều biết quân thượng chỉ có thể bị ta ôm vào trong ngực.\”

Triệu Tử Nghiễn: \”….\”

Hai người xuất cung, bên người mang theo Vô Ngôn cùng Võng Lượng, phía sau luôn có một số ám vệ theo hộ giá. Trải qua một đêm tuyết lớn, phía trước Trọng Hoa Điện tuyết phủ trắng xóa, giẫm lên liền bị tuyết che mất toàn bộ ủng. May là Phó Ngôn Khanh đã sớm dự liệu, cho người chuẩn bị loại ủng đủ sâu, nên cũng không ngại. Dưới chân tuyết đọng phát sinh tiếng vang chi cha chi cha, một hàng dấu chân uốn lượn từ Trọng Hoa Điện đến ngoài cửa cung. Bởi vì Triệu Tử Nghiễn dặn dò để lại toàn bộ tuyết, nên xa xa nhìn về phía bên này, Trọng Hoa Điện từng mảng tuyết trắng xóa, cực kỳ tráng lệ đẹp đẽ.

Ven đường cung nữ thị vệ nhìn thấy quân thượng, lập tức dồn dập hành lễ, trong mắt như thế nào cũng giấu không được kinh ngạc, bọn họ đã quen với hình ảnh quân thượng ngồi xe lăn, đây là lần đầu tiên thấy nàng một mình cất bước, trong lúc nhất thời toàn bộ nội cung cơ hồ đều biết nhiếp chính vương chân đã lành rồi.

Triệu Tử Nghiễn đương nhiên sẽ không lưu ý những điều này, nàng một mực suy nghĩ đến chuyện lát nữa gặp mẫu phi, chân không khỏi bước nhanh hơn.

Tại biệt phủ của Ôn Như Ngôn, nha hoàn ở một bên pha tốt nước trà, Ôn Như Ngôn nhìn bên ngoài tiểu viện, thấy những chậu hồng mai trong cung đưa đến đã nở rồi, trên môi thoáng hiện một tia vui vẻ. Hồng mai nở rộ giữa trời tuyết, giống như những đốm lửa đỏ rực điểm xuyến giữa màn tuyết trắng xóa, vô cùng đẹp đẽ. Từ sau khi tỉnh lại, Ôn Như Ngôn tựa hồ đối mọi thứ đều nhàn nhạt, chỉ có những chuyện liên quan đến Tiểu An nhi mới có thể khiến nàng lộ ra ý cười.

Phòng Đạo Hải đứng phía sau nhìn nàng, trong mắt cay đắng dày đặc, hắn cũng biết, nữ tử năm đó ôn nhu dịu dàng, phong thái vô hạn, đã sớm bị chốn thâm cung kia tàn phá. Hắn và Triệu Cảnh đều là hung thủ, dù hắn bỏ ra mười mấy năm cứu nàng, mười mấy năm hối hận, rốt cuộc cũng không bù đắp được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.