Thấy đệ đệ nhà mình nhìn chằm chằm vào Triệu Tử Nghiễn, Phó Ngôn Khanh mày nhíu lại, ho nhẹ một tiếng: \”A Húc.\”
Phó Ngôn Húc lấy lại tinh thần, ngại ngùng mà nhìn nhìn Phó Ngôn Khanh, tranh thủ thời gian thu lại mắt, đoan chính quy củ mà ngồi xuống.
Triệu Tử Nghiễn cũng không để tâm hắn thất lễ, nhẹ giọng nói: \”Ngôn Húc một đường bôn ba, ngựa xe mệt nhọc, ta đã phân phó người chuẩn bị giúp ngươi đón gió tẩy trần, sau đó ngươi lại cùng A tỷ hảo hảo tụ họp, có được không?\”
Phó Ngôn Húc vẫn có chút thụ sủng nhược kinh, vội mở miệng nói: \”Cảm tạ quân… Tử Nghiễn tỷ tỷ.\”
Đợi đến lúc có người đến dẫn Phó Ngôn Húc đi trước tắm gội thay y phục, Triệu Tử Nghiễn mới lắc đầu cười khẽ một tiếng. Phó Ngôn Khanh liếc nàng một cái: \”Làm cái gì cười, A đệ ta rất buồn cười sao?\”
Triệu Tử Nghiễn vô tội nhìn nàng: \”Cũng không có, A đệ nàng thật biết điều, rất nghe lời A tỷ của hắn.\”
Phó Ngôn Khanh cũng nở nụ cười, cúi người sờ lên mặt nàng: \”An nhi cũng vậy rất nghe Khanh nhi tỷ tỷ, thật biết điều.\”
Triệu Tử Nghiễn mặt hơi đỏ lên, mất tự nhiên nói: \”Không cho phép nàng nhắc lại Khanh nhi tỷ… Tỷ, ta mới không cần làm muội muội của nàng.\”
Phó Ngôn Khanh nhịn cười, khiêu mi nói: \”Không làm muội muội ta, vậy nàng dụ dỗ A đệ gọi nàng tỷ tỷ làm gì?\”
Triệu Tử Nghiễn mi mắt cong cong, vòng tay ôm cổ nàng, tới gần nói: \”Nàng là tức phụ của ta, xác thực đệ ấy không nên gọi ta tỷ tỷ, nên gọi tỷ phu mới phải.\”
Lần này đến phiên Phó Ngôn Khanh đỏ mặt, nàng ánh mắt trôi nổi, cuối cùng ra vẻ bình tĩnh nói: \”Cái gì tỷ phu, nên gọi A tẩu.\”
Triệu Tử Nghiễn cười ra tiếng, dán nàng lung tung cọ sát, vui vẻ nói: \”Chúng ta đều thua lỗ, đều thua lỗ.\” Phó Ngôn Khanh ôm nàng, cũng nhịn không được bật cười.
Thẳng đến ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Phó Ngôn Khanh mới buông ra Triệu Tử Nghiễn, hai người thu cười, nhìn Tào Lưu Cẩm bưng trà đưa tới.
Triệu Tử Nghiễn thấy thế ôn hòa nói: \”Lưu Cẩm cô nương, những chuyện này để hạ nhân làm là được rồi, cô không cần như vậy.\”
Tào Lưu Cẩm cúi người thi lễ, lắc đầu nói: \”Dân nữ chỉ là tiện tay mà thôi, cũng không làm quá nhiều, nghe nói tiểu vương gia đến, dân nữ sợ trà nước không đủ, mới đem đến thêm một chút. Dân nữ ở tại nơi này, cũng không thể không làm gì, huống hồ quân thượng đại ân nguyện cho dân nữ cơ hội thay phụ thân giải oan báo thù, Lưu Cẩm làm những chuyện này cũng là nên làm.\”
Triệu Tử Nghiễn trầm mặc một chút, nhẹ gật đầu: \”Ở nơi này cũng không cần quá câu thúc, cô muốn như thế nào cũng có thể đấy.\”
Tào Lưu Cẩm ngẩng đầu nhìn Triệu Tử Nghiễn, vẻ mặt tràn đầy cảm kích: \”Tạ ơn quân thượng!\”
Tào lưu Cẩm lớn lên không tệ, xem như là một mỹ nhân, giờ phút này vành mắt đỏ ửng lại cố gắng áp chế, vui vẻ cảm kích nhìn Triệu Tử Nghiễn, một đôi mắt thủy nhuận lưu chuyển, thật sự khiến người thương yêu.