Triệu Tử Nghiễn cười đến vô cùng hài lòng, hơi thở lướt trên chóp mũi nàng, thấp giọng nói: \”Có thể câu dẫn được nàng, ta thật sự rất vinh hạnh.\”
Phó Ngôn Khanh mặt có chút nóng, nhéo nhéo gương mặt của nàng: \”Đáng tiếc gương mặt xinh đẹp như vậy, da làm sao lại dày?\”
Triệu Tử Nghiễn cọ cọ gương mặt vào lòng bàn tay nàng, híp híp mắt: \”Nàng cứ sờ đi, xem có chỗ nào dày lên không.\”
Phó Ngôn Khanh nén cười, nhẹ nhàng đẩy nàng một cái, chỉnh trang lại y phục: \”Hồ nháo, nàng ồn ào làm ta suýt nữa quên đi chính sự.\”
Triệu Tử Nghiễn đưa tay vòng chặt nàng: \”Chính sự gì nè?\”
\”Vừa rồi Quỷ Lâu cho người đến tìm nàng, nói là có chuyện quan trọng cần bẩm báo.\”
Triệu Tử Nghiễn gật đầu: \”Có phải là chuyện bên Huyễn Ảnh Sơn Trang?\”
Phó Ngôn Khanh có chút kinh ngạc: \”Nàng biết rồi sao?\”
Triệu Tử Nghiễn cúi đầu vuốt ve ngón tay nàng, nhỏ giọng nói: \”Trước khi nàng tới, ta đã nhìn thấy ám vệ lén lút tiến vào chỗ Triệu Mặc Tiên, nếu ta đoán không sai, hoàng tỷ chính là đắc thủ được mảnh tàng bảo đồ kia rồi.\”
\”Quả nhiên cái gì cũng không qua mắt được nàng, thế nhưng chuyện Vĩnh Đế bảo tàng, nàng chuẩn bị ứng phó như thế nào?\” Trong mắt Phó Ngôn Khanh ẩn chứa suy tư, trầm giọng hỏi.
Triệu Tử Nghiễn phát giác được tâm tình Phó Ngôn Khanh biến hóa, có chút dừng lại: \”Triệu Mặc Tiên muốn chiếm riêng Vĩnh Đế bảo tàng, tất nhiên sẽ không báo lại triều đình, mà nguyên nhân vốn là tỷ ấy không tin phụ hoàng sẽ lập mình làm người kế vị. Hơn nữa thế lực của nhị hoàng huynh không yếu, nếu như hai người triệt để trở mặt, Vĩnh Đế bảo tàng liền sẽ trở thành ưu thế không gì sánh được.\”
\”Cho nên?\”
Triệu Tử Nghiễn nghiêm túc nói: \”Ta không thể để ngôi hoàng đế rơi vào tay thất hoàng tỷ, bởi vì khi đó Tây Nam vương phủ liền không xong rồi, cho nên Vĩnh Đế bảo tàng, ta nhất định phải có.\”
Phó Ngôn Khanh ánh mắt có chút phức tạp, cúi đầu im ắng thở dài, sau đó nói khẽ: \”Ta biết rồi.\” Sau đó nàng nhíu nhíu mày:\”Nhưng nếu Triệu Mặc Tiên không chiếm được Vĩnh Đế bảo tàng, cũng tuyệt đối không để người khác dễ dàng có được.\”
Triệu Tử Nghiễn gật đầu: \”Vì vậy ta đặc biệt chuẩn bị cho tỷ ấy một phần tàng bảo đồ nửa thật nửa giả.\”
\”Ý của nàng là để cho Triệu Mặc Tiên đi tìm Vĩnh Đế bảo tàng giả sao?\” Phó Ngôn Khanh ẩn ẩn đoán được rồi, nhưng lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Triệu Tử Nghiễn phát giác bàn tay Phó Ngôn Khanh có chút khẩn trương, nói khẽ: \”Khanh nhi nàng biết, đúng không?\”
Phó Ngôn Khanh một mực luôn do dự không biết có nên nói rõ chuyện Vĩnh Đế bảo tàng cho Triệu Tử Nghiễn biết hay không, nàng sở dĩ hiểu rõ chân tướng, nguyên nhân thật sự quá hoang đường, mà Triệu Tử Nghiễn đã đi quá xa so với đời trước, những gì nàng ấy biết được về Vĩnh Đế bảo tàng đã vượt xa dự liệu của nàng. Nàng sống lại một đời lại khiến cho nhân sinh của nàng ấy thay đổi nghiêng trời lệch đất, mà Phó Ngôn Khanh mơ hồ thấy được, tình hình càng lúc càng không ổn.