BẠN ĐANG ĐỌC
VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT
Tên khác: Ngã lão bà toàn thế giới tối khả ái; Lão bà sỏa qua; Lão bà đồ ngốc.
Tác giả: Lục U U.
Thể loại: bách hợp, hiện đại, ngọt sủng, nhẹ nhàng.
Tình trạng: 69 chương edit hoàn.
Couple: Chu Dư – Họa Đường.
Edit:…
#bachhop
#bhtt
#edit
#hiendai
#ttbh
VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT – CHƯƠNG 11
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_____________
Đảo mắt mấy ngày trôi qua, Lam Tư Thấm cuối cùng cũng hoàn tất hết toàn bộ cảnh quay. Cô tuy là nữ số ba trong phim nhưng lãnh cơm hộp sớm, nội dung cần quay chụp cũng không nhiều.
Họa Đường từ đầu đến cuối chỉ phụ trách phần hóa trang cho một mình Lam Tư Thấm. Diễn viên đóng máy, cô đương nhiên cũng theo đó mà kết thúc công việc, có thể rời khỏi phim trường.
Cùng ngày đóng máy, Lam Tư Thấm làm chủ mời nhân viên cả đoàn phim dùng cơm chiều, trong đó có Họa Đường và Chu Dư. Nhưng xét đến việc Chu Dư không tiện lộ mặt trước người khác, Họa Đường vẫn uyển chuyển từ chối Lam Tư Thấm, quyết định mang chút đồ ăn về khách sạn chúc mừng cùng Chu Dư.
Vì thế, hai người các cô mua xiên que ở cửa hàng nướng BBQ gần khách sạn, lại sang cửa hàng ăn nhanh gọi món, cuối cùng còn không quên xách thêm hai chai vang sủi, tay xách nách mang tha đầy đồ ăn quay về.
Nhưng khi sắp đến khách sạn, Chu Dư liếc mắt thấy sạp trái cây, lại dừng chân.
Đang là giữa hè, quả vải đỏ tươi căng mọng, trên cành còn vương hạt nước. Chỉ nhìn thôi là trong miệng đã vương vị ngọt.
\”Mua một cân đi?\” Họa Đường đẩy đẩy Chu Dư. Không đợi đối phương trả lời, cô đã nói tiếp, \”Đi lấy cái túi.\”
Chu Dư trố mắt, chờ đến khi phản ứng lại thì đã đưa túi nilon cho Họa Đường.
Họa Đường nhận lấy, khom người, cúi đầu cẩn thận lựa vải.
Trời ngả về tây, Họa Đường ngồi trước sạp trái cây mặc một thân áo thun, quần đùi đơn giản, mái tóc dài vén nhẹ sau tai, dưới ánh chiều tà trông như được bao bọc bởi một tầng sáng nhu hòa.
Chu Dư nhìn đến mê mẩn, làm sao cũng không thể dời mắt.
Họa Đường trả tiền xong, vừa quay đầu đã đối diện với ánh nhìn chăm chú lúng túng của Chu Dư, lập tức cảm thấy vừa xấu hổ vừa buồn cười.
\”Chu Dư, em nhìn cái gì đó!\” Họa Đường oán trách liếc Chu Dư một cái, thuận tay dúi cho đối phương quả vải, \”Có ngốc không, mau đi thôi.\”
Chu Dư được thế đưa quả vải lên miệng, cắn một cái mới phát hiện thì ra chưa lột vỏ, lập tức bị chát đến cau mày.
Họa Đường liếc nhìn hành động ngốc nghếch của người kia, bật người quay mặt đi, bả vai cũng không nhịn được mà run rẩy.
Thấy Họa Đường cười đến vui vẻ, Chu Dư cũng cầm lòng không được mà cong mắt. Nhưng nhớ đến hành động ngớ ngẩn của mình vừa rồi, cô lại thẹn thùng dùng vai đẩy đẩy Họa Đường. Họa Đường lại càng vui vẻ ngẩng đầu, không phục mà đẩy ngược trở lại.
\”Vợ, vợ đừng cười em mà.\” Chu Dư sờ sờ đầu, lại nói rất đúng lí hợp tình, \”Tại chị xinh quá, em nhịn không được mà ngắm thêm mấy lần.\”
\”Nói bậy bạ.\” Họa Đường duỗi tay véo véo gương mặt Chu Dư, \”Chu Dư, miệng em bôi mật sao? Cả ngày chỉ biết khen chị.\”
Chính mình trông thế nào, cô có thể không biết sao? Bộ áo thun, quần ngắn bình thường này, cộng thêm gương mặt mộc không trang điểm, căn bản chẳng dính dáng gì đến chữ \”xinh\”.