Trần Thành thanh âm mang theo giọng khàn khàn nói, thấp giọng khẩn cầu: \”Không cần đi, ta không thể nào nhìn ngươi bị thương, ta sẽ rất đau\”.
Nghe lời bộc bạch này, tâm Ôn Tình lại một trận rối loạn, toàn thân từng tế bào đều run rẩy, ta không thể nào nhìn ngươi bị thương? Trong lòng Ôn Tình đột nhiên có quyết định, thanh âm không hề chứa lãnh ý, mềm mại tựa như nói cùng nhân tình: \”Chúng ta cùng nhau, mặc kệ nguy hiểm ra sao, chúng ta cùng nhau đối mặt\”. Cùng nhau sinh, cùng nhau tử, nguyện không vứt bỏ đối phương. Lời phía sau nàng không nói, thế nhưng nàng biết, hắn sẽ minh bạch.
Trần Thành gật đầu, trong tư tưởng cũng an tâm một chút, lập tức nhận ra bản thân đang ôm Ôn Tình, trong lòng ngạc nhiên không ít thế nhưng, trong mũi nghe được mùi thơm ngát vị tỏa ra trên người Ôn Tình, trong lòng truyền đến cảm giác dễ chịu làm Trần Thành không muốn buông tay, nàng chỉ hi vọng vạn vật trong vũ trụ đều đình chỉ, nàng chỉ muốn âu yếm người trước mặt, như thế chậm rãi trải qua…
Tựa hồ thời gian thực sự theo ý nàng mà ngưng đọng, bên trong phòng yên tĩnh như không người, trong phòng hai người như pho tượng vạn năm, thế nhưng mặt ngoại tuy tĩnh mà nội tâm đã vô pháp yên tĩnh, từng cơn rung động không ngớt, thế nhưng hai người tình nguyện yên lặng mà hưởng thụ, không ai nói với ai lời nào.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Trần Thành mang theo giọng khàn khàn, thấp giọng mềm nhẹ nói: \”Cho ta nhìn ngươi một chút?\”.
Đáy lòng Ôn Tình run lên, tâm tư có chút hoảng loạn, tựa hồ hít thở khó thông, hô hấp trong nháy mắt có chút bất ổn. Ta làm sao vậy? Bệnh rồi sao? Vì sao lồng ngực có cảm giác ngưng tụ, khó thở thế này?
Nhìn thấy Ôn Tình không phản ứng, Trần Thành nghĩ nàng từ chối, đáy lòng có chút dằn vặt, cuối cùng chậm rãi buông tay. Ôn Tình cảm giác nắm chặt bên hông biến mất, người ngẩn ra nhanh chóng nắm lấy đôi tay đang muốn ly khai kia, trong đầu đột nhiên có chút không nỡ, nhưng cảm giác này chưa thành hình thì bàn tay kia nhanh chóng để lên lưng, sau đó nhẹ nhàng xoay người nàng lại cho đến khi bắt gặp dung nhan nhu hòa tuấn mỹ kia. Càng nhìn thì trong lòng càng như sóng vỗ, quên cả hô hấp, trái tim như quên cả đập, thế nhưng chỉ trong chốc lát, trái tim như bị điện giật, bỗng dưng ma quái nhảy lên liên hồi như thể đối phương cũng có thể nghe thấy được. Gương mặt đã vốn đỏ bừng, lúc này lại càng thêm hồng nhuận, không chỉ có mặt, lỗ tai,…toàn thân đều tỏa ra nhiệt khí, làm cho nàng có điểm khó yên, nàng nghĩ mình nhất định là bị bệnh, nếu không sẽ không khó chịu như thế.
Trần Thành chậm rãi giơ tay, dừng lại bên tai của Ôn Tình, do dự một hồi, tay cuối cùng cũng kéo khăn che mặt xuống…
Ôn Tình phát giác khăn che mặt đã buông lỏng, trong lòng kinh ngạc không ngớt, trên mặt tự nhiên phản ánh cả nội tâm: lộ ra vẻ kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn môi anh đào hồng nhuận khẽ nhếch lên, đều là khiến cho người ta mê mệt, cũng không phát hiện hành động nhỏ đó lại khiến Trần Thành mê luyến trong đó, chỉ biết ngơ ngác nhìn chăm chú nhìn, toàn thân tựa như tỏa ra nhiệt khí, mồ hôi trên trán đã chảy cả ra, thậm chí từ trên mặt chảy xuống, nhiệt trong cơ thể làm cho nàng khô khốc, ám mụi nuốt một ngụm nước bọt, thế nhưng tựa hồ cũng không nuốt được cái gì.