[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt – Chương 47 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt - Chương 47

Tuyết Tình ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Tiết Tử Diên, lẳng lặng nghe nàng nói đến khi người kia im lặng. Tuyết Tình ý thức được mình cần phải nói gì đó, nhưng nàng thực sự cũng không biết nên phải nói gì. Nàng chỉ biết là, người này cũng giống mình, cũng thích một nữ nhân, hơn nữa không thể ở cùng nữ nhân đó. Bởi vì nàng hiểu tình cảm Tiết Hoàng Sanh đối với mình chỉ là bằng hữu, tri kỷ hoặc là tỷ muội, trong mắt Hoàng Sanh không hề có loại tình cảm nào khác với nàng, nhưng mà nàng nguyện ý đứng bên cạnh người, chỉ cần cùng người đó thì chính mình đã cảm thấy vui vẻ rồi. Mà cô gái trước mặt, so với mình còn đáng thương hơn, bởi vì mình không thể đáp lại tình cảm của nàng.

Tuyết Tình nhìn vào mắt nàng, thầm than một mạch, chậm rãi nói: \”Cảm ơn ngươi\”.

Tiết Tử Diên mỉm cười: \”Ngươi cảm ơn ta vì ta đối xử tốt với ngươi sao?\”, thở dài một hơi, lại cười khổ: \”Đây là một loại cự tuyệt, đúng không?\”.

Nhìn thấy trên mặt nàng bất đắc dĩ cùng tự giễu, Tuyết Tình chỉ có thể nói: \”Thật xin lỗi\”. Bởi vì trong lòng nàng đã chất đầy hình bóng người khác, không còn dư thừa không gian cho bất cứ ai, chính là người đó, cho nên, nàng chỉ có thể xin lỗi.

Tiết Tử Diên ngơ ngác nhìn chăm chú Tuyết Tình, bất tri bất giác liền rơi lệ. Từ nhỏ đến lớn, mặc kệ chính mình đối mặt với điều gì, nàng cũng chưa bao giờ cho phép bản thân rơi lệ, bởi vì nàng phải kiên cường, cần tự bảo vệ mình, tuy rằng mình không muốn ở trước mặt Tuyết Tình rơi lệ, nhưng là chính mình cũng không thể kiềm chế nổi đau này, nước mắt đã muốn tràn ra khỏi mi. Kỳ thật, nàng sớm biết Tuyết Tình sẽ cự tuyệt, nhưng tâm vẫn không thể khống chế mà đau đớn, vẫn cảm thấy vô cùng thất vọng cùng vắng vẻ. Tiết Tử Diên lấy tay lau khóe mắt, cười trừ, mềm nhẹ nói: \”Không cần phải xin lỗi, ngươi không cần phải cảm thấy có lỗi với ta\”. Đưa tay giúp Tuyết Tình đắp lại chăn, nhu thuận hỏi: \”Khát không? Ta giúp ngươi lấy chén nước?\”.

——————————————————————————————–

Lục Trúc bị Đường Mịch kéo đến ngoài cửa, liền ngồi ngay bàn đá trước cửa phòng chờ, nàng đích xác là lo lắng khi hai người kia ở cùng một chỗ, mặc dù cảm giác rằng tiết Tử Diên sẽ không làm hại Tuyết Tình.

Nói chuyện phiếm hồi lâu, Đường Mịch đột nhiên hỏi: \”Lục Lục, ngươi biết rõ Tiết công tử sao?\”.

Lục Trúc không hiểu vì sao Đường Mịch lại hỏi như vậy, nghi hoặc gật gật đầu: \”Làm sao vậy?\”.

Đường Mịch cẩn thận hỏi: \”Cái kia…thân phận của hắn, ngươi biết không?\”.

Không phải là Tiết Hoàng Sanh là thiếu chủ Tiết gia sao? Đương nhiên là biết, cho nên mỉm cười: \”Đương nhiên\”.

Đường Mịch kinh ngạc: \”Thì ra ngươi biết sao?\”.

Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Đường Mịch, sủng nịnh vuốt cái mũi của nàng: \”Đương nhiên, làm sao vậy? Bị ngươi phát hiện?\”.

Đường Mịch quệt mồm: \”Đúng a! Vừa rồi bắt mạch, mới biết thì ra là nữ tử\”.

Nữ tử? Câu nói của Đường Mịch như một quả bom, nhắm ngay đầu Lục Trúc, mắt trợn lớn, miệng há to đến nổi có thể nhét một cái đùi gà. Nhìn vẻ mặt dại ra vì kinh ngạc của Lục Trúc, Đường Mịch nhanh chóng lắc tỉnh nàng: \”Làm sao vậy? Ngươi không phải nói đã biết rồi sao?\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.