[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt – Chương 43 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt - Chương 43

Trần Thành bị Lục Trúc kéo đến ngồi ở cạnh bàn, áp bàn tay nàng lên bàn, nhanh chóng gọi Đường Mịch đến. Chẳng lẽ lại bắt mạch sao? Trong lòng Trần Thành lại một trận bi đát, vì cái gì mà loại bệnh nào người cổ đại cũng phải bắt mạch chứ! Bắt mạch chẳng phải sẽ bị lộ thân phận sao? Trần Thành ngẩn đầu nhìn Ôn Tình, trong lòng đột nhiên nói: Không được, không thể để nàng biết được, vì thế Trần Thành vội rút tay trở về, mang theo âm thanh thở dài, nói nhỏ: \”Ta…ta không sao, ta đã dùng giải dược rồi\”.

Lục Trúc hiện lên tức giận, nắm chặt tay Trần Thành để lên bàn, lớn tiếng nói: \”Ngươi mau đưa tay ra, trúng độc không phải là chuyện nhỏ, lỡ như độc tố chưa được triệt sạch sẽ, lập tức cướp đi mạng nhỏ của ngươi\”.

Trần Thành mặc kệ nhiều người như vậy khuyên ngăn, nàng chỉ biết không thể để Ôn Tình hận mình, vì thế dùng lực rút tay về, nở nụ cười sáng lạn: \”Ta thật sự không có việc gì! Các ngươi yên tâm đi, ta không chết được\”. Trần Thành càng chấp nhất, Ôn Tình một bên đây lại càng lạnh như băng, muốn đem cả gian phòng đều biến thành bông tuyết bay tán loạn trong trời đông giá rét. Lôi Chấn đứng bên người Ôn Tình cũng có thể cảm nhận được, đáy lòng nói thầm, người này tại sao lúc nào cũng mang lãnh đạm như vậy, tiểu tử kia lại lúc nào cũng quan tâm đến hắn, bản thân không khỏi lắc đầu thở dài.

Nhìn bộ dạng quật cường của Trần Thành, Ôn Tình càng xem càng tức giận, thật sự không thể nhịn được nữa, lạnh lùng nói: \”Ngươi muốn chết phải không? Vậy cần gì phải trở lại?\”. Lời lạnh lẽo này thật sự làm mọi người ở đây ngạc nhiên, ngay cả Lục Trúc cũng thẩn thờ dừng tay trên không trung, quên mất việc kéo tay Trần Thành. Trần Thành bị lời này như băng lạnh đâm vào lòng, càng bị câu nói \”Cần gì phải trở lại\” tổn thương, ngồi ngây người ở đó, nửa ngày cũng không có phản ứng nào.

Đường Mịch nhanh chóng hoàn hồn, thừa lúc Trần Thành xuất thần nhanh chóng kéo tay Trần Thành, liền đưa tay bắt mạch cho nàng, ngưng thần lắng nghe. Trần Thành lắp bắp kinh hãi, nhưng nàng biết nếu lúc này rút tay về, nhất định làm Ôn Tình buồn bực, vì thế chỉ biết ngưng thần chăm chú nhìn vào Đường Mịch, nội tâm cầu nguyện không ngừng.

Đường Mịch vốn không có biểu cảm gì trên mặt, đột nhiên lại hiện ra vẻ kinh dị, một bên lông mi hơi hạ xuống, rồi lại nâng lên nguyên bản chăm chú nhìn vào tròng mắt Trần Thành, hàm ý sâu xa. Trần Thành cũng ngưng đọng ánh mắt nhìn Đường Mịch, đem tròng mắt lắc lư. Đường Mịch giống như đã hiểu được tâm tư của nàng, thu hồi ánh mắt, rút tay lại, thoải mái nói: \”Độc tính đã đã triệt tiêu hoàn hảo, chỉ cần ăn giải dược \”Mịch chế cầu\” độc có thể bỏ ra nửa phần, chờ thêm một canh giờ nữa ăn thêm một viên, liền không có gì đáng ngại\”. Mọi người nghe lời này đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thả lỏng trong lòng. Ai cũng an tâm một chút, đột nhiên nhớ đến Đường Mịch nói tới \”Mịch chế cầu\”? Là cái gì?

Lục Trúc tò mò hỏi: \”Mịch chế cầu?\”.

Đường Mịch mặt đỏ lên, cúi đầu đem hai ngón tay chỉ vào nhau, ngượng ngùng nói: \”Cái này…cái này là dược do ta tự chế tạo ra, có thể giải bách độc bình thường, nhìn nó tròn tròn như tiểu cầu, cho nên ta đặt nó là Mịch chế cầu\”. Nghe lời giải thích này, ngoại trừ Lục Trúc cảm thấy nàng đáng yêu, mọi người còn lại đều có biểu cảm không biết nói gì, thì ra ý tứ của tên thuốc giải này là: Do độc nhất vô nhị Đường Mịch chế tạo ra thuốc giải độc có hình cầu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.