[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt – Chương 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt - Chương 42

Thân thể ngày càng bị khống chế như nhũn ra, chẳng lẽ ta phải bỏ mạng nơi này sao? Không, Trần Thành không cam lòng, chết ở trong tay đám người cặn bã này nàng thật sự không cam lòng. Ý nghĩ bắt đầu có điểm mơ hồ, có chút ảo giác, nàng giống như gặp được cha mẹ của mình, bọn họ đang nhìn mình mỉm cười vẫy tay. Trần Thành thật rất nhớ, chìa tay ra, hai đầu gối quỳ xuống đất chậm rãi nâng tới, trên mặt bỗng mỉm cười. Đột nhiên, trước mặt tối sầm, thân ảnh ba mẹ đều biến mất, Trần Thành căng thẳng, muốn tìm kiếm thì đột nhiên trước mặt lại xuất hiện hình ảnh Ôn Tình, nàng đang đứng đó, nhìn nàng bằng ánh mắt lãnh đạm, lạnh lùng nói: \”Thuốc đâu? Vì sao lại đi lâu như vậy?\”. Đúng! Ta phải lấy thuốc trở về cứu Tuyết Tình, ta không thể chết ở đây được, ta phải về để gặp Ôn Tình. Trần Thành đầu óc trở nên thanh tỉnh, dùng hết khí lực toàn thân cùng ý chí, nhanh tay lấy thuốc run run đổ ra, cúi đầu gian nan uống mấy viên thuốc hình tròn kia, sau đó ngồi lên mặt đất, khoanh chân đả tọa, nhanh chóng hòa tan mấy viên dược.

Vừa rồi mấy kẻ liều lĩnh bật cười kia, nhìn thấy Trần Thành ngồi ngay ngắn trên mặt đất, tâm kỳ quái, theo như tốc độ phát tác của thuốc thì giờ phút này hắn phải hôn mê ngã xuống đất mới đúng. Người nọ nâng tay phải lên, liền có hai tên chạy đến trước mặt hắn, người nọ trầm thấp phân phó: \”Đến xem thử\”. Hai người kia gật đầu lấy ra trường đao, cẩn thận đến chỗ Trần Thành.

Hai trượng, một trượng, hai thước, một thước,…Hai người kia đột nhiên vung đao: \”Hô…\”. Một tiếng gió vang, chỉ thấy hai thanh đao chớp mắt hạ xuống đầu Trần Thành, Trần Thành nhanh chóng thâm hiểm né tránh được, ngã xuống đất rút ra trường kiếm vung lên đánh bay hai cây đại đao, tiếp tục một màn lăn lộn, xoay người dựng lên tiếp tục quét ngang một cước, đem hai người kia trực tiếp đá bay ra ngoài. Một màn này liền làm mọi người kinh ngạc không kịp phản ứng, Trần Thành xoay người một cái, vận động chân khí triển khai khinh công, hướng chân núi nhảy xuống, nhìn thân ảnh Trần Thành biến mất nơi dưới núi, nam tử dẫn đầu kia mới vội vàng đuổi theo, nhưng nhìn xuống nơi âm u kia, làm sao còn thấy được bóng dáng Trần Thành.

Khách Nguyên điếm lúc này đèn đuốc đã sáng trưng, Lục Trúc, Lôi Chấn cùng đám người kia như cũ lặng yên ngồi trên ghế đá, kẻ ngồi trên thềm đá chăm chú nhìn vào cánh cửa kia chờ nó được mở ra.

Trong phòng, Ôn Tình đã thu hồi chân khí, đem hai tay ly khai khỏi thân thể Tuyết Tình, Ôn Tình kéo áo trong để Tuyết Tình mặc vào, đang muốn cài áo thì đột nhiên Tuyết Tình chậm rãi mở mắt, hình ảnh đầu tiên không ngờ là một nam tử, Tuyết Tình cả kinh, định thần vừa nhìn, thì ra là Ôn tiên sinh đi bên cạnh Trần Thành, đầu óc bật người thanh tỉnh, ý thức được quần áo mình không chỉnh tề, mà hắn lại đang giúp mình mặc quần áo, cử chỉ quá đỗi thân mật, làm tâm trạng Tuyết Tình kinh hách quay cuồng, giơ tay lên định ngăn cản Ôn Tình, Ôn Tình cũng không phản hồi, tùy ý ngăn cản tay nàng, âm thanh lạnh lùng: \”Nếu muốn giữ mạng thì đừng kích động mạnh\”. Tuyết Tình trợn to hai mắt, kinh ngạc, người này không chỉ chiếm tiện nghi của nàng, lại còn lạnh lùng bảo nàng không nên kích động, Tuyết Tình đột nhiên có điểm tức giận, cảm xúc không ổn định, chưa kịp phát tác đã bị điểm huyệt, cả người chậm rãi ngã ra sau, Ôn Tình đưa tay đỡ, nâng thân thể nàng chậm rãi để lên giường, mặt không cảm xúc nhìn thẳng vào Tuyết Tình, mà Tuyết Tình tuy không thể cử động nhưng nàng có chút vừa sợ hãi, vừa tức giận nhìn chằm chằm Ôn Tình như muốn phun hoả. Ôn Tình cũng đột nhiên có chút cảm giác bất đắc dĩ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.