[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt – Chương 41 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt - Chương 41

Ôn Tình xoay người nhìn Tuyết Tình đang nằm trên giường, trong lòng tràn ngập lo lắng, thầm than thở chậm rãi đi tới giường. Giúp Tuyết Tình ngồi dậy, mình cũng ngồi trước mặt Tuyết Tình, đưa tay cởi áo khoác của nàng, áo lót màu trắng dần dần được cởi ra, tay Ôn Tình đưa đến lưng eo nàng, từ từ rút ra nhuyễn kiếm nơi thắt lưng cắt một đường sâu vào hai ngón tay của Tuyết Tình rồi tra kiếm vào vỏ. Song chưởng đặt trên ngực Tuyết Tình, vận chuyển chân khí trong cơ thể, hai tay chậm rãi truyền vào cơ thể Tuyết Tình, chỉ chốc lát ngay chỗ ngón tay bị đứt của Tuyết Tình chậm rãi một giọt lại một giọt máu đen rơi xuống bên ngoài.

Trần Thành với sự chỉ dẫn của Vương Đan Vũ, cầm ngọn đèn cuống quít chạy băng băng trên các con đường của Hành Sơn thành, bước chân nhanh vào tiệm thuốc rồi lại thất vọng trở ra, lo lắng chạy khắp nơi, cảnh tượng này lặp lại một lần lại một lần đến khi đây là tiệm thuốc cuối cùng trong Hành Sơn thành, đây cũng là niềm hi vọng cuối cùng của Trần Thành, đứng ở cửa nắm phương thuốc trong tay không chịu nổi khẽ run lên, trong lòng khẩn cầu nâng đôi chân như mang chì từng bước một hướng vào tiệm thuốc.

Điếm lão bản nhìn phương thuốc rồi lại nhìn Trần Thành, Trần Thành thấy lão bản làm vậy cũng không khỏi hốt hoảng, trán bất tri bất giác chảy mồ hôi lạnh. Động tác này đêm nay nàng đã chứng kiến rất nhiều lần, điếm lão bản kia cuối cùng đem phương thuốc trả về cho Trần Thành: \”Mấy vị thuốc này vừa vặn đã bán hết cả rồi\”. Tuy rằng Trần Thành đã đoán được kết quả, nhưng vẫn là chờ đợi điếm lão bản nói ra, mặt dù câu nói này nàng đã nghe qua nhiều nhưng vẫn không kìm được hoảng loạn cầm lấy tay lão bản, vội vàng khẩn cầu: \”Lão bản, ta chỉ có mấy vị thuốc này để cứu mạng, phiền ngươi hãy vào tìm lại đi, vào kho hàng xem còn hay không, nhờ ngươi lão bản, ta xin ngươi\”. Nhìn Trần Thành sốt ruột, lão bản kia cũng thầm than một mạch: \”Không phải ta không muốn giúp công tử, nhưng thật sự mấy vị thuốc này đều đã bán hết rồi, xế chiều hôm nay có một chàng trai đến muốn mua toàn bộ mấy vị thuốc này, tiểu điếm không kịp bổ sung hàng ngay được!\”. Xế chiều hôm nay? Toàn bộ mua hết? Nhất định là kẻ hạ độc, vì biết được mấy vị thuốc này khống chế được độc tính mới đem toàn bộ mua hết, nghĩ vậy trong lòng Trần Thành không khỏi rối loạn, kế tiếp không biết nên làm thế nào.

Vương Đan Vũ trong lòng cũng sốt ruột, nhìn ánh mắt vô thần của Trần Thành nhanh chóng hỏi: \”Thiếu chủ, chúng ta bây giờ nên làm gì?\”. Không thể hoảng, không thể hoảng, nhất định còn biện pháp, đầu Trần Thành nhanh chóng vận động, ánh mắt đột nhiên hoàn hồn: \”Chúng ta đi trấn nhỏ vùng phụ cận mua\”. Nói xong liền nâng bước rời đi, Vương Đan Vũ nhanh chóng đuổi theo: \”Ta xem trấn nhỏ vùng phụ cận cũng chưa chắc có thể mua được, bọn hắn đã có tâm ý không muốn chúng ta mua được mấy vị thuốc kia tự nhiên cũng sẽ thu mua cả mấy vùng phụ cận\”. Trần Thành nhanh chóng dừng lại cước bộ, cảm thấy lời nói Vương Đan Vũ cũng có lý, chuyện nàng nghĩ thì tất nhiên bọn hắn cũng sẽ nghĩ tới, vậy hiện tại nên làm thế nào cho phải? Chẳng lẽ học theo Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung, đi Hành Sơn trộm thuốc? Được, vậy thì ta đi Hành Sơn một chuyến.

Trần Thành nói với Vương Đan Vũ: \”Vương thúc, ta đi Hành Sơn phái trộm thuốc, ngươi ở lại khách điếm trông coi, xem chừng các nàng\”. Vương Đan Vũ cả kinh vội hỏi: \”Thiếu chủ đi một mình sao? Ta sợ sẽ gặp nguy hiểm, bọn hắn cũng sẽ nghĩ đến việc ngươi đi trộm thuốc, nhất định là bày thiên la địa võng chờ ngươi\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.