\” \”Đốc đốc đốc. . .\” .
\”Đốc đốc đốc. . .\” .
Ai vậy! Sáng sớm còn không để cho người ta ngủ, Trần Thành trong lòng buồn bực nắm mềnh kéo qua đầu, tiếp tục ngủ.
\”Đốc…đốc…đốc\”
\”Trời ạ, có để cho lão tử ngủ hay không\”. Trần Thành vẫn không rời giường, nhưng lần này bắt đầu không kiên nhẫn.
Trần Thành ngồi dậy, nhìn ra bên ngoài, trời đã sáng rồi, nhưng cảm giác còn rất sớm, đưa tay sờ kế bên chiếc gối tìm điện thoại, nhưng không thấy đâu. Quay đầu qua định tìm, lại thấy được chiếc gối. Đầu óc \”loảng xoãng loảng xoãng\” một cái, chợt giật mình. Chậm rãi thanh tỉnh ra, bất đắc dĩ cười. Đứng dậy đi ra mở cửa.
Mở cửa nhìn thấy Thúy Nhi đang mỉm cười nhìn mình: \”Chào buổi sáng, Thiếu chủ\”
\”Ách…còn rất sớm mà\”. Trần Thành trong lòng nghĩ bây giờ chắc còn chưa đến 8 giờ. Trần Thành làm trong ngành phóng viên, thời gian không rãnh cả đêm lẫn ngày, rãnh rỗi liền muốn ngủ chết, ít khi nào nhàn rỗi vào buổi sáng, cho nên đối với nàng lúc này đã là rất sớm rồi.
Thúy Nhi đi vào trong phòng, đem một túi nặng để lên bàn: \”Thiếu chủ, đây là Thúy Nhi hồi sáng đi mua, nơi này không có vải dệt tốt, để Thiếu chủ bị ủy khuất rồi\”
\”Là cái gì?\”. Trần Thành vẻ mặt nghi hoặc.
\”Là quần áo ạ! Quần áo trên người Thiếu chủ đều bẩn cả rồi, trước tiên đem bộ nay thay đi\”. Nói xong còn nghịch ngợm cười: \”Ta đi lấy nước cho Thiếu chủ rửa mặt\”. Nói xong xoay người rời khỏi tiện đem cửa đóng lại.
Thật là một cô nương nhu thuận, Trần Thành nghĩ vị Thiếu chủ này thật có phúc mới có nàng.
Trần Thành đi ra gác cửa cài chốt lại, sau mới trở lại bên cái gói nặng kia, là một thân thuần trắng cùng mũ? Đây là đồ cho quan hay sao? Cái mũ này thật giống với cái mũ người ta thường đội đầu trong mùa đông, chỉ khác phía sau có dây buộc, bộ dáng còn rất đẹp.
Xoay một chút, nhìn thấy bên trong còn có một đoạn lụa màu trắng, đây là cái gì? Mặc thế nào? Trần Thành suy nghĩ sâu xa, đột nhiên nhớ hôm qua khi tắm rửa cởi quần áo thì trên người có buộc cái này. Trời ạ! Thì ra…
Chẳng lẽ ta thực sự là Thiếu chủ sao? Toàn bộ đều là lừa gạt, chẳng lẽ mình đã chết, linh hồn xuất ra xuyên đến cổ đại, vào thân thể người này? Nhưng mà, thân thể này rất là quen thuộc.
Mặc kệ, trước tiên thay quần áo cái đã, quần áo trên người bẩn rồi. Thật vất vả mới đem y phục này mặc vào được, đem mũ buộc lại, Trần Thành nhìn vào gương đồng. Oa! Lại ngẩn ngơ, đây mới thật là ta sao? Quần áo này trong rất dễ nhìn, có điểm giống thư sinh trong TV, cùng với bộ hôm qua có điểm bất đồng, bộ ngày hôm qua giống người học võ hơn. Trần Thành từ nhỏ liền ảo tưởng một ngày mình có thể mặc quần áo thư sinh cổ đại này! Bây giờ có thể thành trong lòng hưng phấn không nói nên lời.
Trần Thành đang chăm chú soi gương hết bên phải tới bên trái thì một tiếng đập cửa lại vang lên.
Mở cửa, nhìn thấy Thúy Nhi bưng chậu rửa mặt đến, phía sau nàng còn có một vị cô nương khác cầm một cái mâm bày một chén nước, cùng với một cái gì đó được sắp xếp như hình chổi…Nhánh cây? Này…cái này dùng để súc miệng à? Trần Thành sau khi thấy qua liền muốn ngất.