[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn] Tình Duyên Trái – 5 Duyệt - Chương 34

Trần Thành nằm trên mặt đất, chật vật ngẩn đầu dậy, đưa tay phủi phủi trên mặt còn không có hình tượng mà phun cát trong miệng ra, vừa định xoay người đứng lên đã thấy trên tay có vết máu \”A…\”. Lại hét thảm thêm một tiếng: \”Chảy máu, chảy máu…Tiểu Tình Tình, ta…\”. Trần Thành xoay người ngẩn đầu định nhìn Ôn Tình, Trần Thành cả người hoàn toàn ngưng động, chỉ thấy dung nhan phía sau lớp khăn lụa kia của Tuyết Tình, da trắng nõn nà, nhan sắc không phấn son mà như ánh tuyết trong buổi bình minh, mũi không cao không thấp, hơn nữa còn tinh xảo nổi trội, môi anh đào ổn thỏa mà lung linh, ngũ quan tuyệt mỹ như tượng tạc tinh tế, dung nhan đúng là nghiêng nước nghiêng thành, mỹ mạo này cho dù là tiên tử trên chín tầng mây đều cũng phải ghen tị, đẹp đến nổi làm người khác phải ngạt thở không dám nhìn gần. Giờ phút này, trong não Trần Thành ngoại trừ hai từ \”Đẹp quá\” cũng không còn nhận thức được gì nữa.

Thấy Trần Thành si ngốc nhìn mình, Ôn Tình mới để ý đến mạn sa trên mặt đã rơi xuống đất, nhanh chóng quay đầu đưa lưng về Trần Thành, thấp giọng quát: \”Nhìn cái gì!\”

Trần Thành giống như là không nghe thấy, như cũ thất thần ngơ ngẩn nhìn nàng.

Thấy Trần Thành không phản ứng, nàng quay lại tức giận: \”Nhìn đủ rồi, nếu còn nhìn ta liền móc hai mắt của ngươi\”.

Lời này quả thật có công hiệu, Trần Thành bỗng rùng mình một cái, bật người phục hồi tinh thần, vì chính mình vô lễ nên khuôn mặt có chút xấu hổ mà hồng nhuận lại, cúi đầu xuống đất cũng không tiếp tục nhìn Ôn Tình nữa.

Ôn Tình nhặt mạn sa dưới đất lên, một lần nữa đem mạn sa che trước mặt, kèm theo thanh âm lạnh lùng: \”Xem như một màn vừa rồi ngươi chưa thấy gì, nghe không\”.

\”Nga!\”. Trần Thành liền ủy khuất, nhìn cũng đã nhìn rồi! Còn giả bộ là xem như chưa nhìn, dung nhan tuyệt thế như vậy quả thật cũng không tiện để người khác xem, dung nhan gây họa, tuyệt đối là dung nhan gây họa…Trần Thành trong lòng lẩm bẩm.

Nhìn Trần Thành cúi đầu không biết là đang suy nghĩ điều gì, thầm than một mạch, bất đắc dĩ hỏi: \”Ngươi đang suy nghĩ gì vậy?\”.

\”A? Không, không có gì\”. Trần Thành có tật giật mình lại sợ Ôn Tình biết mấy lời trong lòng nàng đang lẩm bẩm, nhanh chóng đổi đề tài: \”Ta nhớ là hôm trước chẳng phải ngươi đã hỏi ta về chuyện danh sách gì đó sao?\”.

Ôn Tình liền trở về vẻ mặt nghiêm túc, gật gật đầu: \”Ngươi đã nhớ ra gì rồi?\”.

Trần Thành lắc đầu: \”Ta chỉ là đoán, danh sách kia hẳn là bản ghi chép rất nhiều các môn phái gia nhập tổ chức, cho nên bọn hắn mới khẩn trương như vậy mà hành sự\”.

Ôn Tình cũng đồng tình: \”Nhưng nơi để danh sách kia thì lại không biết được, nghe nói là bị ngươi trộm đi, hiện tại nó đang ở đâu cũng chỉ có ngươi biết\”. Nói xong lời cuối, Ôn Tình liếc nhìn Trần Thành một cái, trong lòng tự hỏi liệu hắn sẽ khôi phục trí nhớ sao? Nhưng tại sao đáy lòng không hi vọng hắn có thể nhớ lại chuyện trước kia chứ, bởi vì nàng sợ người trước mắt này sẽ biến mất, lại trở về Tiết Hoàng Sanh của trước kia, bởi vì lúc trước và bây giờ tính cách của hắn rất khác nhau, nàng không hi vọng hắn sẽ trở về là người trước kia.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.