\”Tất cả mọi người đều bảo ta hãy quên ngươi đi.\”
Bên trong gió tuyết, Lô Mạn ngồi ở trước mộ Du Hân Niệm, tựa như cảnh tượng của vô số những lần trước đây các nàng mặt đối mặt trò chuyện với nhau.
\”Tất cả mọi người đều bảo ta hãy quên ngươi đi.\” Lô Mạn nói, \”Bọn họ đều nói, con người luôn phải nhìn về phía trước, ngươi không thể vĩnh viễn sống trong hồi ức. Tiểu Niệm đi rồi, chúng ta đều biết ngươi rất đau khổ, nhưng ngươi cần phải tìm lại chính mình, một lần nữa làm lại từ đầu, như vậy Tiểu Niệm mới có thể an tâm mà ra đi.
Bọn họ biết ta rất đau khổ? Bọn họ biết sao? Kỳ thực bọn họ không biết. Người chưa từng tự mình trải qua vĩnh viễn cũng sẽ không biết được.\”
Nước mắt của Du Hân Niệm không biết từ lúc nào đã theo từng câu từng chữ của Lô Mạn âm thầm chảy xuống, nàng ngồi ở trước bia mộ, tựa như đang cùng Lô Mạn mặt đối mặt.
Lô Mạn từ trong túi áo lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, đôi mắt sưng đỏ nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, lẩm bẩm: \”Ngươi còn nhớ chiếc nhẫn này không? Nó giống y hệt chiếc nhẫn mà hơn năm năm trước vào ngày sinh nhật 24 tuổi của ngươi ta đã dùng để cầu hôn ngươi. Ta đã mua ba chiếc nhẫn giống nhau như đúc, chiếc ngươi nhận lấy là Plan B, còn chiếc này là Plan C. Ngươi nói xem có phải ta rất hiểu ngươi không? Ta biết là ngươi có khả năng sẽ hoàn toàn không nghe ta mở miệng nói chuyện liền hành động theo cảm tính của mình, kết quả thật đúng là như vậy.\”
Tựa hồ đang nghĩ tới chuyện gì đó vô cùng tốt đẹp, Lô Mạn ngừng khóc, mỉm cười.
\”Không biết có phải là ngươi giận ta hay không, cuối cùng cũng không có đeo nó vào, cũng…… Rốt cuộc cũng không có cơ hội để đeo.\” Lô Mạn đặt chiếc nhẫn kim cương lên trên bia mộ, \”Nhưng nó thuộc về ngươi, vĩnh viễn thuộc về ngươi.\”
Tuyết không ngừng rơi phủ trên tấm bia mộ, rất nhanh đã vùi lấp đi chiếc nhẫn. Lô Mạn cúi đầu, bả vai run lên nhè nhẹ, khẽ nức nở.
\”Ta vẫn không hề cảm thấy ngươi đã rời xa ta. Đi qua những nơi quen thuộc, ta có thể nghe được thanh âm của ngươi, ngồi trong căn phòng quen thuộc, ta có thể thấy được vẻ tươi cười của ngươi. Ngươi đứng ở ngay giao lộ phía trước chờ ta, tất cả mọi thứ của ngươi vẫn còn ở bên cạnh ta, chẳng qua chỉ là ta lại làm không tốt, chọc ngươi tức giận, ngươi không muốn gặp ta.
Toàn bộ đồ vật của ngươi ta đều lưu giữ. Cái tách ngươi đặt ở trong nhà của ta, chùm chìa khóa của ngươi, quần áo của ngươi, nước hoa của ngươi …… Ta biết ngươi rất không thích để đồ đạc lung tung lộn xộn, ta đều sắp xếp chúng rất tốt, chờ ngươi trở về khen ngợi ta.\”
Lô Mạn muốn cười, nhưng nét cười còn chưa kịp hiện lên thì đã nhịn không được mà rơi nước mắt như mưa:
\”Ta cho rằng…… Cả đời này ta cũng sẽ không có dũng khí đến viếng mộ của ngươi, ta cho rằng cả đời này ta cũng sẽ không có dũng khí đối mặt với việc ngươi đã rời xa ta. Hung thủ cho đến giờ vẫn còn chưa bắt được, ta có mặt mũi nào mà tới gặp ngươi? Nhưng mà ta vẫn đến đây.