Du Hân Niệm chạy thoát, Lâm Trạch Bạch ngồi ở phòng khách dưới lầu hết sức thấp thỏm không yên, Phó Uyên Di thì lại giống như không có việc gì ngồi trên ghế sofa, nhờ Lâm Trạch Bạch pha cà phê cho nàng uống.
\”Ôi chao đại bảo bối, ngươi còn có tâm trạng mà uống cà phê a. Còn không mau chóng đi tìm Du Hân Niệm mang trở về đi?\” Lâm Trạch Bạch lúc này đang hết lời khuyên bảo, \”Cho dù ngươi không sợ Lâm Cung trở về phá sập nhà, cũng phải lo lắng xem Du Hân Niệm có phải là lại đi ra ngoài hại người hay không chứ. Sao ngươi vẫn có thể ngồi yên được vậy?\”.
Phó Uyên Di cầm lấy tách cà phê, chậm rãi uống hết cả tách, lúc này mới có thể dập bớt được ngọn lửa nóng rực trong cơ thể.
\”Ta cũng không phải là không tìm nàng, cũng không phải là không ngăn cản nàng, ngươi thấy rồi đó.\” Phó Uyên Di thả lỏng, \”Kết quả rõ ràng mất mặt, ta không phải là đối thủ của nàng.\”
\”Ngươi làm sao có thể nói như thế chứ!\” Lâm Trạch Bạch nóng nảy, \”Ngươi sao lại không phải là đối thủ của nàng! Ngươi căn bản là không dụng tâm!\”.
\”Ta đây rất dụng tâm.\”
\”Ngươi hoàn toàn là đang nhượng bộ nàng!\”
\”Không, kỳ thật chính là nàng nhượng bộ ta, bằng không vừa rồi nàng có thể đã lấy mạng ta rồi.\” Phó Uyên Di không biết đang nhớ lại cái gì, khóe miệng nâng lên thoáng chút ý cười, \”Thật đúng là đòi mạng a.\”
\”Đại bảo bối…… Ngươi nhìn ta này.\” Ánh mắt Lâm Trạch Bạch rực sáng.
\”Ta nhìn không thấy ngươi, đại bảo bối.\” Phó Uyên Di nói.
\”Đừng ba hoa nữa được không? Ngươi chính là bị nàng ám rồi, nói đến thực lực thì ngươi tuyệt đối ở trên nàng!\”
\”Sắc đẹp cũng là một phần của thực lực, còn là phần có lực sát thương lớn nhất.\”
Lâm Trạch Bạch nói một câu nàng đáp lại một câu, từng câu đều bị chặn đứng, quả thực là không có cách nào để nói nữa.
\”Vậy ngươi cứ trơ mắt mà nhìn nàng tiếp tục đi giết người? Ngươi cứ trơ mắt mà nhìn nàng biến thành ác quỷ?!\”
Phó Uyên Di bất đắc dĩ, giương mắt lên, Lâm Trạch Bạch bị hai tròng mắt màu lam xám của nàng làm cho sửng sốt. Phó Uyên Di vẻ mặt không chút thay đổi, chỉ chỉ vào hai mắt của mình, Lâm Trạch Bạch đành chịu bại trận.
\”Yên tâm.\” Phó Uyên Di cả người khó chịu, tựa vào ghế sofa, trước mắt hiện ra hình ảnh ở khắp nơi trong thành phố G. Những hình ảnh này đến từ ánh mắt của bọn tiểu quỷ, từ ba tiếng trước Phó Uyên Di đã thông qua ánh mắt của chúng mà bắt đầu theo dõi Lô Mạn, có một số chuyện rất thú vị.
\”Yên tâm?\” Lâm Trạch Bạch đang định đi nấu cơm, ngờ vực quay đầu lại.
\”Du tiểu thư sẽ không thực sự biến thành ác quỷ.\” Phó Uyên Di nói, \”Lô Mạn cũng sẽ không chết được.\”
……
Du Hân Niệm lao ra khỏi tòa nhà Quốc Thái Kim Điển, xâm nhập vào nhân gian.