*: Hoàn toàn bịa đặt
Nói về, từ sau khi Đản Đản mất tích, Tư Vực cũng không bởi vì bi thương mà để chậm bước chiến đấu. Hoặc giả là đã chịu quá mức thương tâm, cho đến khi đại quân bao vây dưới chân Hoàng Thành thì ngay cả cười cũng chưa cười một lần. Hết thảy kế hoạch cũng rất thuận lợi, Chu Tước Chí Quốc chẳng qua là một nơi nhỏ bé, nói trắng ra nó căn bản không thể tính là một quốc gia, mà đúng hơn là một sơn trại to lớn thôi! Hoàng thành cũng rất khí thế, cao vút trong mây, kiên cố vô cùng, cửa thành do thép chế thành, có thể nói bền chắc không thể gảy.
Nhưng trừ cái này ra, chung quanh đều là những thôn nhỏ, bên trong thành có trọng binh canh giữ, lãnh địa bên ngoài thành thì không có lấy một binh một chốt. Thôn dân bị bốc lột tột cùng, nghèo khó vất vả, mỗi khi đại quân bên trong thành ra vào, xe ngựa không khỏi chà đạp ruộng lúa, bá tánh chỉ đành phải tránh, rất sợ vây vào quân binh lo bị chúng trừng phạt. Đất nước như vậy sớm muộn cũng khó tránh khỏi sụp đổ tan rã: Dân, là nguồn lực của quốc gia, Chu Tước Chí Quốc tựa như ác mộng đối với bá tánh, không lúc nào không chèn ép bọn họ.
Hiện nay, nghe Chu Tước Chí Quốc thuyết phục, nhận định Triêu Quốc cũng là tới cướp đất chiếm thành người, mọi người trong lòng bàng hoàng, một lòng muốn chạy vào bên trong thành để được bảo toàn tánh mạng. Đám người Tư Vực liền lợi dụng cơ hội này, tung ra tin đồn ngày mai quân Triêu Quốc sẽ tàn sát kẻ địch, khiến cho tất cả bá tánh bên ngoài thành muốn chạy vào thành, vì thế trong thành bá quan tướng lãnh liên tục tranh cãi, triều khuynh đảo lung lay.
\”Ngự tỷ, bây giờ lại không đi thu phục nhân tâm, lại còn muốn tàn sát bá tánh ngoài thành, chuyện này, chuyện này sao được chứ?\” Phạm Ngưng Toa nói.
\”Ai nha, ngươi chưa từng nghe qua có câu \’ quan ép dân phản \’ sao?\” Phan An nói.
\”Dĩ nhiên nghe qua! Nhưng mà, vậy thì có quan hệ gì chứ?\” Phạm Ngưng Toa nói.
\”Bây giờ a, tuy nói bên ngoài thành này dân chúng chịu áp bức, nhưng còn chưa tới mức muốn tạo phản, bằng vào chính sách của Chu Tước Chí Quốc trước sau không đổi, nhất định là đang đàn áp bọn họ, như vậy thì sẽ thúc đẩy bá tánh tạo phản, đến lúc đó chúng ta lại tới dùng cái gì cái gì mà chính sách trấn an nhân tâm không phải tránh được một trận chiến đấu sao?\” Phan An giải thích rõ ràng mạch lạc.
\”Nhưng mà, ngươi không sợ bá tánh sẽ bị bọn họ lợi dụng tới đánh chúng ta sao?\” Phạm Ngưng Toa.
\”Cái này a. . . Thật ra thì. . .\” Không chờ Phan An giải thích, Tư Vực cắt lời hắn nói : \”Sẽ không!\”
\”Tại sao?\” Phạm Ngưng Toa.
\”Trong triều bọn chúng sớm đã có người của chúng ta, còn là triều thần trọng yếu nương nhờ vào chúng ta, Hoàng đế Chu Tước Chí Quốc âm hiểm xảo quyệt, làm sao lại không biết chuyện lợi dụng lòng người đơn giản như vậy, nhưng nếu như các đại thần đều nói muốn trấn áp bá tánh, mà hắn không đồng ý sẽ trở thành kẻ khăng khăng làm theo ý mình.\” Tư Vực nói.
\”Nhưng, nếu như hắn nói năng chừng mực, có chứng có lý, những đại thần kia chẳng lẽ lại không hiểu?\” Phạm Ngưng Toa nói.