Qua bốn ngày, Đản Đản đi theo Tư Vực thoải mái trà trộn vào Bồn Thành với danh nghĩa là nhóm người từ Quế Thành được phái đến chữa bệnh, đương nhiên việc này cũng là do trước đó Tư Vực đã tự mình viết mật hàm. Nhắc tới Cổ Độc Môn chiếm cứ cả thung lũng ở Bồn Thành biến nó trở thành một tiểu quốc giàu có, xung quanh là thôn xóm chuyên phụ trách làm ruộng, chăn nuôi, trung tâm thành thị phồn hoa có thể so sánh với Kinh Thành. Tư Vực cùng Đản Đản ngồi xe ngựa một đường thẳng tới tri phủ phủ nha, Tư Vực và Đản Đản vào đây với thân phận là học đồ (người học việc), bởi vậy cũng sẽ ngụ ở Bồn Thành nên phải đến thăm hỏi quan viên để xin chổ nghỉ ngơi.
Tư Vực hướng về phía thị vệ, tùy tùng hỏi tình hình, nguyên lai, từ lúc triều đình hạ lệnh phong thành về sau liền có rất nhiều tiểu thương ngoại lai lưu lại đây, khiến cho dịch trạm, khách điếm chật kín người, bởi vì thời gian quá lâu nên sinh ra rất nhiều tranh chấp, cuối cùng quan phủ chấp nhận sẽ chi trả phí cư trú cùng tiền cơm cho một số người.
Sau khi vội vội vàng vàng an bài mọi thứ, đội ngũ chữa bệnh bắt đầu tìm hiểu về việc ôn dịch, hiện tại vùng có ôn dịch đang bị quan phủ phong tỏa, chính là một cái thôn ở phía Đông Nam, nghe nói nơi này là khu vực rộng lớn nhất trong Bồn Thành. Tư Vực cho rằng, nơi này sẽ không phải là nơi tụ hợp của Cổ Độc Môn, mà hẳn là bọn chúng muốn đúc binh khí nên mới cần chiếm lĩnh nơi đó.
\”Vực vực, Vì cái gì ngươi lại không có ta kê đơn thuốc cứu người vậy?\” – Đản Đản đang cầm một gói lớn phù dung cao hỏi.
\”Nếu ngươi lập tức đem ôn dịch giải quyết, chúng ta còn có thể ở tại chỗ này điều tra hay sao?\” – Tư Vực nói.
\” Nhưng mà ……\” – Đản Đản.
\” Đừng có nhưng mà, bọn chúng nhất định không để ôn dịch tràn ra bên ngoài, trong thành có rất đông bá tánh nên quân đội triều đình cũng không dám tàn sát lung tung\” – Tư Vực.
\” Nhưng còn người ở khu có ôn dịch……\” – Đản Đản.
.\”Bọn chúng hẳn là muốn dân chúng ở đó vì bọn chúng mà tạo binh khí, cho nên sẽ không thương tổn bọn họ đâu, bất quá nếu binh khí đều đã tạo xong thì khó nói chắc\”. – Tư Vực.
\” Hả? Vậy làm sao bây giờ?\” – Đản Đản nói.
\”Đương nhiên là nhanh đi tìm a! Trừ bỏ bọn chúng sớm chừng nào thì về sớm chừng nấy.\” – Tư Vực.
\”Vậy chúng ta mau đi đi! Ngươi cũng mang ta đi bộ cả một ngày trên đường cái rồi, ngươi xem, hiện tại trời đã tối!\” – Đản Đản nói.
\”Ngu ngốc! Bồn Thành lớn như vậy, làm sao mà đi tìm! Hiện tại cần phải làm là chờ bọn chúng. . . . . . A !\” – Tư Vực đang nói đột nhiên bị một người đụng ngã, bỗng chốc có một người lao đến ôm vào lòng.\”Ta nói cái người này. . . . . .\” – Tư Vực vội vàng giãy dụa đẩy ra, vừa định răn dạy người kia đã bị người trước mắt làm cho kinh sợ ….
\”Phan Đại Ca?!\” – Đản Đản nói.
\”Ái chà chà! Thật là khéo mà! Xem ra chúng ta thực sự có duyên nha!\” – Phan An cười nói.