Thời tiết đặc biệt thật là tốt, sáng sớm Phạm Đại tiểu thư chạy đến phía quân trướng Tư Vực, vẻ mặt cười xấu xa khiến mọi người đều nhìn ra được nàng đang có ý định quỷ quái gì đấy .
\”Ai! Ngự Tỷ! Ngươi dậy rồi! Tối hôm qua có ngủ ngon không?\” – Phạm Ngưng Toa gặp Tư Vực từ trong quân trướng đi ra nói.
\”Ân.\” Tư Vực hừ một tiếng.
\”Thật sao?\” Phạm Ngưng Toa cẩn thận quan sát đến biểu tình của Tư Vực .
\”Ân.\” Tư Vực lại hừ một tiếng,
\”Uy! Ngự Tỷ! Ngươi rốt cuộc ngủ có ngủ ngon không! Không cần cứ \”ân\” đến \”ân\” đi mãi thế!\” – Phạm Ngưng Toa nói.
\”Ân? Ân! Hảo.\” Tư Vực như trước thản nhiên nói.
Phạm Ngưng Toa thấy cảnh tượng như vậy cảm thấy thập phần hồ nghi, từ lúc ở trong cung, nàng chỉ biết hai người kia là đang giận dỗi, cho nên mới bắt Đản Đản đem đến đây, vốn định đem y đặt vào trong quân trướng cũng là cho Tư Vực một cái thang leo xuống, còn muốn dùng chuyện này hảo hảo trêu ghẹo nàng một chút, chính là hiện tại lại bị chế diễu, giống như hết thảy đều là nàng biết hết, nàng lại trông rất tự nhiên, Ngự Tỷ người thực giảo hoạt mà! !
\”Công chúa điện hạ! Bên trong thành có động tĩnh!\” – Lúc này một sĩ binh tiến đến bẩm báo.
\”Chuyện gì xảy ra?\” – Tư Vực nói.
\”Nghe nói trong thành có ôn dịch, rất nhiều dân chúng đều bị đuổi ra khỏi thành!\” – Binh lính nói.
\”Ôn dịch? Người bị đuổi ra? Ngươi phái người đi điều tra ư ? !\” – Phạm Ngưng Toa nói, \”Cái tên ngu ngốc nhà ngươi! Ai kêu ngươi đi điều tra hả? ! Ngươi không biết đây là đả thảo kinh xà sao?\”
\”Thuộc hạ không dám! Quận chúa bớt giận!\” – Binh lính vội vàng quỳ xuống.
\”Hừ! Còn bớt giận! Như thế nào không giận a!\” Phạm Ngưng Toa kêu to.
\”Được rồi, bây giờ ngươi có đem hắn ra chém cũng vô ích! Không bằng suy nghĩ biện pháp.\” – Tư Vực nói, \”Ngươi trước đem chân tướng tỉ mỉ nói cho ta nghe xem.\”
Tên binh lính nghe vậy lập tức biết gì nói nấy đem hết chuyện kể lại. Nguyên lai là mới từ sáng sớm, cửa thành liền ồn ào huyên náo, có mười mấy dân chúng bị đuổi chạy ra, vì thế nhóm thám tử liền giả dạng thành thương nhân ngoài thành giả vờ muốn vào thành mua bán, tiện thể hỏi thăm tình hình, nghe nói từ khi có thông báo nơi này có phản loạn, dân chúng đều lòng người hoảng sợ, bọn quan viên trong thành đều luống cuống tay chân không biết làm như thế nào cho phải, mà lúc này triều đình lại hạ lệnh niêm phong thành, quân đội đã mai phục bên ngoài thành. Tuy rằng quân đội chậm chạp chưa có hành động gì, nhưng mà trong thành lại rối loạn, chuyện phá phách cướp bóc có phát sinh, sau lại đột nhiên còn có người bị bệnh mà chết, gần hai ngày đã chết hai mươi mấy người, các đại phu cũng chưa có biện pháp, đành phải đem người dân bị nhiễm ôn dịch đuổi ra ngoài thành.
\”Bên trong thành có thể có đưa gửi thư được không?\” Tư Vực nói.
\”Tạm thời không được!\” Binh lính đáp.