Trải quan nhiều chuyện gần đây, Đản Đản cũng không biết Tư Vực bọn họ có mưu tính gì, bất luận là thích khách hay là loạn đảng, tóm lại, những âm mưu kia đều bị bốn Huynh Muội Tư Vực thần dũng giải quyết.
Lâm triều, Trấn Tây Hầu đã trở về ở đại điện nói chuyện. Nguyên lai, phản tặc liêu như thân đã sớm cấu kết thiên hạ đệ nhất tà giáo – Cổ Độc Môn. ôn dịch phía Nam chính là một tay Cổ Độc Môn gây nên, cuối cùng tài năng của Đản Đản cũng có đất dụng, hơn nữa bọn người phát tán dịch bệnh của Cổ Độc Môn đã bị triều đình tiêu diệt; biên thùy có địch quốc xâm lấn, bọn họ đều là người liên can bị trúng mưu kế, các Hoàng Tử cũng đã nghị hòa, còn cùng nhau diệt trừ loạn đảng; còn việc có người làm càn trong khảo thí khoa cử, cũng là Liêu Như Thân lộng hành gây nên. Gần đây trong nước có nhiều cuộc ám sát, cũng chính từ hắn sai khiến người của Cổ Độc Môn hành sự. Bây giờ, mật thám đã phát hiện ra hành tung của hắn, hiện đang trốn trong lãnh địa của Cổ Độc Môn, bên trong không ai biết, vì thế, Trấn Tây Hầu đặc biệt thỉnh xin Hoàng Thượng xuất binh dẹp loạn.
\”Cổ Độc Môn? Hừ! Nhắc tới nó trẫm liền nóng giận! Vực nhi! Ba bị hoàng huynh của ngươi còn chưa trở về, hơn nữa trẫm còn có việc cần bọn hắn làm, việc cực khổ này đành giao cho ngươi ! Không cần phải mất công chiêu hàng chúng, tóm lại là diệt chúng cho trẫm! Về phần liêu như thân, trẫm muốn bắt sống, còn chuyện binh tướng, giao cho ngươi làm chủ!\”- Hoàng Thượng nói.
\”Vâng! Phụ hoàng! Nhi thần tuân chỉ!\” Tư Vực quỳ lạy nói.
\”A! Đúng rồi! Vực nhi chưa có kinh nghiệm lãnh binh, trẫm thực lo lắng! Trấn Tây Hầu!\” Hoàng đế.
\”Có thần!\” Trấn Tây Hầu nói.
\”Nghe nói ngươi đã tìm cho nữ nhân một thừa long khoái tế*?\” Hoàng đế nói. (*: một người rể tốt)
\”A? Việc này. . . . . . Thần. . . . . . Không dám!\” Trấn Tây Hầu nói.
\”Ha hả! Việc này chính là nữ nhi bảo bối của ngươi nói cho trẫm! Ngươi cũng thật lớn mật! Tốt xấu gì nàng cũng là một nửa nữ nhi của trẫm! Về hôn sự của nàng như thế nào có thể không thông qua ý trẫm đã tiến hành? Thật sự là lớn mật!\” Hoàng đế nói.
\”Thần. . . . . . Có tội!\” Trấn Tây Hầu nói, nghĩ thầm,rằng lão gia hỏa này có khi nào lại giả ngu? Hai đứa trẻ này chính là chỉ phúc vi hôn, cũng là ngươi đề nghị! Ngươi không phải còn ban thưởng vật đính ước rồi sao? !
\”Biết sai là tốt rồi!Trẫm liền cho ngươi một cơ hội! Mau đem hiền tế của ngươi giao cho nữ nhi của ta làm chủ tướng, nếu hắn bày mưu sai lầm, trẫm khẳng định không tha cho ngươi!\” Hoàng đế nói.
\”Thần cũng sẽ theo cùng!\” Trấn Tây Hầu nói.
\”Ngươi? Ngươi như thế nào có thể đi! Ngươi đi ai tới bồi trẫm a? Trẫm còn muốn cùng ngươi ôn chuyện!\” Hoàng đế nói.
\”Vâng! Thần tuân chỉ!\” Trấn Tây Hầu bất đắc dĩ, nói trắng ra chẳng phải là Hoàng Thượng chỉ muốn thưởng cho hiền tế ! Đây là hiền tế bảo bối của ta, tuyệt đối có thể trị được nha đầu lỗ mãng của hắn, chỉ là cực cho Toa nhi nhà ta!