Những ngày yên ả trong cung lại tiếp diễn như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng sau sự yên bình đó chứa không biết bao nhiêu âm ưu tranh đoạt.
Trò khôi hài trong điển lễ vừa hạ màn đã được hai ngày, trong cung liền xuất hiện một sát thủ bí ẩn, làm cho người người xôn xao, nhân tâm hoảng loạn. Người bị hại đều là các quan viên tham gia tiêu diệt phản loạn, khiến Tư Vực cùng Phạm Ngưng Toa đau đầu nhức óc. Hôm nay, Tư Vực ở thư phòng nhìn thấy đống công văn trước mắt, có cả mật hàm từ các Hoàng Huynh lần lượt gửi tới, mặt co mày cáu. Lúc này Đản Đản bưng một bát canh chạy vào thư phòng.
\”Vực vực! Uống bát canh này đi! Mới vừa nấu xong! Bổ khí bổ huyết!\” – Đản Đản nói.
\” Canh gì đây?\” – Tư Vực cau mày.
\”Dược thiện á!\” Đản Đản cười nói, cười đến thực ngọt ngào.
\”Ân! ! ! Là ngươi làm sao? Như thế nào lại thấy giống là do Đậu Đậu làm vậy!\” Tư Vực uống canh nói.
\”Hì hì! A, ha hả. . . . . .\” Đản Đản cười lạnh.
\”Hai người các ngươi . . . . . Có âm mưu gì?\” Tư Vực vừa thấy bộ dạng kia Đản Đản liền biết ngay không phải chuyện gì tốt đẹp.
\”Hì hì! Có một hôm cô nãi nãi (ý nói đến Phạm Ngưng Toa) đột nhiên tới tìm ta hỏi ta có canh nào bổ khí bổ huyết, ta đã nói , kết quả nàng tự đến trù phòng nấu canh, còn nói cái gì mà kiểm tra an toàn trù phòng! Kỳ thật chính là đi nấu canh, còn đem cái này là giao cho ngươi!\” Đản Đản đưa ra phong thư nói.
\”Hừ! Ngươi là đến cáo trạng sao! Nàng lại làm khó dễ ngươi ?\” Tư Vực phản đối, cầm lấy phong thư.
\”Hì hì! Quả nhiên không thể gạt được ngươi!\” Đản Đản nói, \”Nàng hiện tại lấy ta làm chuột bạch, ngươi cũng biết nàng nấu canh thực khó uống biết bao nhiêu! Đây là chén thứ chín rồi ! Ta thật sự là uống không nổi nữa!\”
\”Nấu canh? Làm chuột bạch? Nàng không phải là . . . . .\” Tư Vực nói.
\”Không phải là cái gì?\” Đản Đản hỏi.
\”Đối với chuyện của ngươi, ngươi nên phớt lờ đi! Nếu nàng lại gọi ngươi đi uống canh, ngươi cứ chạy đến chổ này.\” – Tư Vực nói.
\”Ách? Vậy thì tốt rồi! Ta sẽ ngồi đây không đi ! Hì hì!\” Đản Đản nói xong liền ngồi xổm dưới chân Tư Vực.
\” Xê ra nào! Không thấy ta đang bận bịu sao? Đến ngồi bên cạnh đi, không cho phép ồn ào.\” Tư Vực nói xong dùng chân nhẹ nhàng đá đá mông Đản Đản.
Vì thế, Đản Đản bỏ chạy đến ngồi vào ghế bên cạnh. Chính là trời sinh y hiếu động không thể ngồi yên được. Nhìn cái này, sờ sờ cái kia, hái vài lá cây trong chậu cảnh, lật qua lật lại mấy trang sách. . . . . .
\”Uy! Lộn xộn cái gì!\” – Tư Vực vẫn vùi đầu vào công vụ nhìn sang thấy Đản Đản đến nửa ngày không nhúc nhích đang xem bộ sách cá nhân của mình, định quay sang ngăn cản, có điều là đã chậm một bước, Đản Đản dĩ nhiên đã xem được hơn phân nửa.
\”Cái này. . . . . .\” Đản Đản chỉ vào quyển sách trên tay.
\”Cái, cái này thì sao! Sao lại tùy tiện đụng vào đồ của người khác vậy!\” Tư Vực nói xong liền giật lấy quyên sách trên tay Đản Đản – trên bìa sách ghi hai chữ \”Binh pháp\” .