Về đến lãnh địa của mình, Đản Đản liền ngã ngay xuống giường, không rửa mặt cũng không thay y phục, ngủ thẳng một mạch. Phạm Ngưng Toa sau khi trở về tắm gội thay đổi y phục, không kịp ngủ liền vội vàng rời đi tiếp tục công việc diệt trừ phản tặc. Tư Vực lại đi xem Đản Đản vừa nãy bị các đại thần giày vò đến không dám hé răng.
Phải nói triều thần nghị sự chính là thập phần nhàm chán, Tư Vực đối với việc này sớm đã quen thuộc, khả Đản Đản trước nay không quen ràng buộc đích thực có chút gian nan, vả lại, y lúc này một viên quan hạ đảng cấp bậc lại thành nhân vật mấu chốt, cho nên các đại thần coi hắn làm trung tâm, hơn nữa ngày thường y luôn bên cạnh công chúa, cho dù về sau không đảm đương chức Phò Mã, kia cũng có thể là tâm phúc, thế nên liền nịnh bợ không dứt.
Đản Đản cùng Tư Vực nói vài ba lời tùy tiện với bọn ho, trước mặt người khác giả vờ là một người hầu, lúc ấy bị các đại thần làm cho đầu nhức óc đích, đưa mắt đến Tư Vực vài cái, ý tứ rõ rằng, chính là muốn sớm chấm dứt chuyện này. Mà Tư Vực làm sao thường không biết chứ? Nhưng chỉ đành thực hiện cho xong các việc thủ cựu này (việc nhàm chán, cổ hủ), khó xử chút, phải xoa dịu băn khoăn của các đại thần, nên đành phải dày vò một trận, thế cho nên, chỉ có thể đau lòng nhìn bộ dạng tiểu hài tử ủy khuất của Đản Đản.
Tư Vực nhẹ nhàng bước vào phòng của Đản Đản, sai người chuẩn bị khăn ướt xoa xoa khuôn mặt cho Đản Đản. từng giọt nước rơi nhanh trên khuôn mặt non nớt hồng hào, thật sự rất muốn xoa xoa nắn nắn! Vì thế, Tư Vực vươn cánh tay, nhéo nhéo khuôn mặt tròn tròn của Đản Đản. khuôn mặt Đản Đản mịn mịn, trơn trơn, man mát . . . . . . Tư Vực vuốt khuôn mặt Đản Đản càng nghĩ càng xuất thần, thẳng đến khi Đản Đản cảm thấy được trên mặt ngứa tỉnh giấc phát hiện.
\”Tư, Tư Vực, ngươi, ngươi như thế nào lại ở đây?\” Đản Đản mở mắt ra liền Tư Vực ngồi bên người mình, xem ra hẳn là đã được một khoảng thời gian. Lúc đầu! Đản Đản thấy Tư Vực ở bên cạnh thật sự cao hứng, chỉ là sau lại phát hiện nàng đang nhìn mình bằng ánh mắt như lúc ở điển lễ, thấy chính mình đặc biệt ngượng ngùng, giống như trong lòng có con nai chạy loạn tứ tung.
\”Ta. . . . . .\” Đản Đản vừa hỏi, xem như đã đem Tư Vực trở lại, phải nên nói như thế nào đây?
\”Tư Vực?\” Đản Đản thấy Tư Vực bộ dáng thực u buồn liền truy vấn.
\”Ta. . . . . . Ta xem ngươi dường như là không rửa mặt, không cởi giày liền trên giường ngủ.\” Tư Vực nói.
\”A? Việc này ngươi cũng biết sao a!\” Đản Đản ngồi dậy nói.
\”Đương nhiên ! Chỉ biết đầu đất nhà ngươi không có vệ sinh!\” Tư Vực nói.
\”Cho nên ngươi đã lay ta dậy?\” Đản Đản bừng tỉnh ngộ.
\”Cái này. . . . . . đúng vậy! Chính là như vậy!\” Tư Vực đáp lời nghĩ thầm rằng: \”Bình thường nói dối mặt không đỏ, tâm không hoảng hốt, như thế nào bây giờ lại khẩn trương quá? Xem ra thực bị Đậu Đậu nói trúng rồi, chính mình nhìn thấy tên đầu đất này cái gì cũng đều thay đổi.\”
\”Hì hì! Tư Vực đối với ta thật tốt!\” Đản Đản cười thật đáng yêu, Tư Vực vẫn là thực quan tâm của nàng.
\”Như thế nào nói chưa được hai câu đã cười ! Ta đối tốt với ngươi như thế nào!\” Tư Vực nói.