[Bhtt][Edit Hoàn] [Cđ]Công Chúa Đón Dâu – Chương 23: Khuê trung mật hữu. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn] [Cđ]Công Chúa Đón Dâu - Chương 23: Khuê trung mật hữu.

Phần trước nói đến, Hồng y thiếu nữ hùng hùng hổ hổ đi về phía hai người bọn họ, Tư Vực cảm thấy kỳ quái, chỉ nhìn thấy Đản Đản như là gặp phải ôn thần liền cắm đầu dồn sức ăn, hận không thể nuốt luôn cả bát cơm vào mồm.

\” Ngươi biết nàng ta à?\”- Tư Vực hỏi.

\” Không biết!\” – Đản Đản thẳng thắn trả lời.

\” Không biết, vậy ngươi sợ cái gì chứ?\”- Tư Vực hỏi.

\” Ta không sợ!!\”- Đản Đản tiếp tục ăn nhồm nhoàn – \” Hức!!!~~\”

\” Còn nói là không sợ!  Nghẹn rồi kìa!\” – Tư Vực nói rồi liền đưa cho y chén trà.

\” Ực! Ực!\” – Đản Đản uống một mạch chén trà của Tư Vực đưa.

\” Hừ! Thật là oan gia ngõ hẹp mà!\” – Hồng y thiếu nữ lúc bấy giờ đã tiến gần hai người, cũng tự ý ngồi xuống gế giữa hai người.

\” Oan gia ngõ hẹp? Xin hỏi cô nương đệ đệ nhà ta đã đắc tội gì với cô nương sao?\” – Tư Vực hỏi.

\” Liên quan gì tới ngươi? Ta không nói chuyện với ngươi!\”- Hồng y thiếu nữ nói.

\” Ngươi! Nhìn bộ dáng ngươi cũng là người có khuôn có khổ, nói chuyện tại sao lại không có giáo dưỡng như thế chứ!\”- Tư Vực cả giận nói.

\” Bỏ đi bỏ đi! Không cần đế ý đến nữ nhân thô lỗ này! Dữ như vậy, khẳng định không thể xuất giá!\”- Đản Đản khuyên nhủ.

Nghe xong lời này, Tư Vực tự dưng cảm thấy không được tự nhiên [ bị nhột ấy mà], tựa hồ chẳng lâu trước kia đầu đất này cũng từng nói như vậy với chính mình, trong lòng lại thấy khó chịu. Hồng y thiếu nữ kia nghe xong liền nổi trận lôi đình.

\” Hừ! Tên tiểu lưu manh nhà ngươi! Dám nói như vậy với bổn cô nương (lương) [ cô gái này phát âm tiếng Hoa \”l\” và \”n\”; \”h\” và\”f\” bị lẫn lộn].

\” Hừ! Ta nói không đúng sao! Ngươi chính là nữ nhân thô lỗ! Lần trước còn chạy đến tranh giành ngựa của ta không được, bây giờ định đến đây trả đũa à!\” – Đản Đản bắt đầu nhận ra cái gì là nhân thế. Nói đến đây, chắc hẳn mọi người đã nhận ra được nữ nhân này chính là cô gái \”l\” – \”n\”; \” h\” – \”f\” không phân biệt được – Phạm Ngưng Toa.

\” Hừ! Ngươi còn dám nói! Nếu không phải có tên kia giữa chừng xen vào làm khó dễ, ta làm sao lại không mua được con ngựa kia chứ?\”- Phạm Ngưng Toa nói.

Nghe đến đây Tư Vực nhớ lại, thì ra đây là nguyên lai Đản Đản quen biết Phan An.

\” Thì ra như vậy, bây giờ ta nguyện đem con ngựa kia tặng lại cho cô nương là được mà.\” – Tư Vực nói.

Đã quên nói đến, từ Tần Xuyên, Tư Vực cùng Đản Đản đã thay vật cưởi thành xe Tiểu Mã, bởi vì từ đây đến Kinh Thành đều là đường lớn, giờ vật kéo xe chính là Tiểu Khôi và con ngựa kia.

\” Hừ! Không cần ngươi giả vờ tốt bụng! Bổn cô nương coi như là bố thí! \”- Phạm Ngưng Toa nói xong liền đùng đùng nổi giận rời đi.

\” Ngươi nói rằng nàng chính là Huyễn Linh Sa?\” – Tư Vực hỏi.

\” Nàng nói là như vậy!\” – Đản Đản nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.