Rà soát khắp Bối Thôn đến hừng đông, đoàn người của Tư Vực vẫn chưa tìm thấy tung tích bọn người Hách Hảo, nhưng Đản Đản mũi so với \” Vượng Tài\” [ con chó ấy mà =))~] còn thính hơn, ngửi thấy bọn chúng vẫn còn ở thôn này chưa rời đi.
\” Kì lạ, Tại sao lại tìm không thấy nhỉ? Ngươi có ngửi lầm không vậy ?\”- Tư Vực hỏi.
\” Chắc là ở ngay tại đây mà!\” Đản Đản nhíu mày không thích thái độ xem thường \”độ chuyên nghiệp\” của mình. =]]~.
\” Haiz~~~ Tìm như vậy cũng không phải là biện pháp!\” – Phan An lúng túng. – \” Nếu bây giờ buông tha bọn chúng chắc chắn chúng sẽ lại phục hồi thể lực, khi đó e là tìm chúng càng khó !\”
\” Này…….Ngươi có thể ngửi kỹ một chút không? Thu nhỏ phạm vi lại!\” – Tư Vực nói với Đản Đản.
\” Để ta thử lại xem, hẳn là có thể……..\” – Đản Đản nói xong liền nhắm mắt lại, ngửi ngửi.
Qua phút chốc, Đản Đản mở to mắt , nhíu mày lộ vẻ phát hiện ra chuyện lạ, bỏ qua thái độ thường ngày – cợt nhã, bỡn cợt.
\” Thế nào? Tìm được rồi sao?\” – Tư Vực không thể chờ đợi được nữa.
\” Tại sao có thể như vậy chứ?\” – Đản Đản lầm bầm.
\” Có điều gì à?\” – Tư Vực khó hiểu.
\” Chẳng lẽ là……\” – Đản Đản tiếp tục lầm bầm.
\” Chẳng lẽ cái gì hả?\” – Tư Vực tò mò.
Đản Đản không chú ý đến vẻ mặt đầy khó hiểu của Tư Vực và Phan An, thẳng nhìn hoàn cảnh chung quanh. Bởi vì đi vòng cả nữa ngày vẫn quay về mãnh đất trung tâm này, thế nên Đản Đản tin chắc đám người kia vừa rời ra phía sau cửa hàng này. Nhưng kỳ quái là Đản Đản ngửi qua một trận, ngay cả mùi sữa cũng ngữi thấy, nhưng chỉ ngửi thấy mùi của bọn chúng cứ quanh quẩn chung quanh đây.
\” Ngươi đang nhìn cái gì chứ?\” – Tư Vực hỏi.
\” Ờm…..\” – Đản Đản do dự – \” Có khi nào……\”
\” Có khi nào là ở bên trong này!\” – Phan An một bên im lặng đột nhiên nói, khiến cho Tư Vực ngây ra một lúc.
\” Có ý gì?\” – Tư Vực lấy lại tinh thần hỏi Phan An.
\” Đản Đản vẫn ngửi được mùi ấy nồng đậm không tan, hơn nữa khẳng định là bọn chúng vẫn ở tại đây chưa đi đâu cả, chúng ta đã đi vài vòng cuối cùng cũng quay về đây, hơn nữa vừa rồi y còn cẩn thận ngửi qua, nhưng vẫn không có thu hoạch gì, cho nên bọn chúng nhất định trốn bên trong này\” – Phan An giải thích.
\” Như vậy vừa rồi chả trách ông chủ quán đã không cung cấp tung tích bọn chúng cho chúng ta, chắc là đã sớm bị chúng khống chế!\” – Tư Vực nói.
\” Ha ha! Hẳn tám chin phần là như thế!\” – Phan An nói.
\” Chúng ta còn chờ gì nữa! Mau xông vào!\” – Tư Vực nói.
\” Khoan đã nào! Ngươi làm vậy chẳng phải là hồ đồ sao?\” – Phan An ngăn lại.
\” Sao lại là hồ đồ?\” – Tư Vực nói- \” Ta biết là ngươi muốn ta lo lắng cho thôn dân một chút, sợ bọn chúng xuống tay với thôn dân, ngươi cứ yên tâm! Điều này ta đã sớm nghĩ đến!\”