Chật vật vài ngày, hai người, hai lừa, một ngựa cuối cùng cũng trở lại Kiến An, dự định sẽ đi theo hướng Bắc để tìm \” Cổ Vương Thiên Giả\”.
\” Tư Vực có biết cái người đó ở đâu không vậy?\” – Đản Đản suốt chặn đường theo sau Tư Vực, hoàn toàn không giống như tự mình đi tìm người, trông cứ như đi theo đuôi Tư Vực.
\” Chuyện này ngươi không cần xen vào, dù sao ta cũng biết đến người kia, khẳng định có thể giúp người hoàn thành nhiệm vụ!\” – Tư Vực không chút hoang mang.
\” Vậy ngươi có thể nói cho Đản Đản biết người đó là ai hay không?\” – Đản Đản hỏi.
\” Ha ha! Bí mật! Ngươi đến đó rồi sẽ biết!\” – Tư Vực cười nói.
\” Tiết lộ một chút không được sao! Chỉ một chút thôi!\” – Đản Đản quấn lấy Tư Vực không đạt được sẽ không buôn tha.
\” Là một người tốt, rất ôn hòa, rất lương thiện!\” – Tư Vực vẻ mặt say mê.
\” Còn gì nữa?\” – Đản Đản tò mò.
\” Còn rất đẹp, rất có khí chất…….\” – Tư Vực tiếp lời – \” Này! Ta nói nhiều thế với ngươi làm gì chứ!\”
\” Hì hì! Tư Vực biết về người này nhiều thật!\” – Đản Đản ánh mắt sùng bái.
\” Ha ha! Ngươi đó, chỉ giỏi ba hoa!\” – Tư Vực cốc đầu Đản Đản một cái, \” Tốt lắm, mau đi tìm chổ nghỉ ngơi!\”
\” Ừm! Hắc hắc!\” – Đản Đản đáp lời tức khắc chạy thẳng đến dịch trạm y quán.
Đến đêm khuya, đột nhiên có một nhóm người vội vội vàng vàng đến gõ cửa y quán, hình như có ai đó bị trọng thương, đang nằm trên giường ngủ Đản Đản bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức, Tư Vực cũng củng tỉnh giấc đứng lên xem có chuyện gì. Lại nói đến Kiến An, nơi thường thấy cảnh chém giết của nhân sĩ giang hồ, đưa vào y quán hô to gọi nhỏ cũng không phải là chuyện hiếm gặp, nhưng lần này đặc biệt kinh động. Tư Vực che mặt nạ, từ trong phòng hé nhìn ra bên ngoài, Đản Đản còn say ngủ mơ mơ màng màng ôm cả chiếc gối chạy ra xem. Thấy y quán kẻ trên người dưới đều hối hả, xem ra người bị thương lần này ẳc hẳn là đại nhân vật nào đó, hoặc là bị thương không nhẹ, đáng nói là có sáu đại hán vận \”thanh y\”(áo màu xanh lá) dáng vẻ như nhau, toàn thân dính đầy máu đang chờ đợi bên ngoài, cảnh tượng náo nhiệt này thật thú vị. Thế nên, Đản Đản liền tỉnh táo hẳn ra, định vọt đến, hình lình lại bị một lực nào đó kéo lại phía sau.
\” Oải? Người làm gì thế?\” – Đản Đản hỏi.
\” Ngươi có biết cao thấp hay không hả?\” – Tư Vực kéo Đản Đản lại.
\” Ta chỉnh muốn xem cái người bị thương đó một chút thui mà!\” – Đản Đản bĩu môi – \” Nhỡ đâu hắn bị Cổ Độc Môn đã thương thì sao!\”
\” Vậy thì ngươi không cần tò mò! Ngươi kia không phải bị Cổ Độc Môn đã thương!\” – Tư vực nói xong buông Đản Đản ra.
\” Sao ngươi biết chứ?\” – Đản Đản thắc mắc.
\” Ta luôn quan sát mà, không giống như ngươi đến giờ mới tỉnh ngủ!\” – Tư Vực nói.
\” Ồ!\” – Đản Đản mất hứng thú nói.
\” Tốt lắm! Mau quay về ngủ! Ngày mai chuẩn bị hành lý, sau đó đi đến Tần Xuyên!\” – Tư Vực thúc giục.