[Bhtt][Edit Hoàn] [Cđ]Công Chúa Đón Dâu – Chương 11: Hương hỏa cùng mộng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit Hoàn] [Cđ]Công Chúa Đón Dâu - Chương 11: Hương hỏa cùng mộng

Vừa chính ngọ, Đản Đản cùng Tư Vực rốt cuộc cũng đến tới đỉnh núi, nhìn thấy một ngôi nhà đá nhỏ, cửa đá đóng chặt.

\” Ngươi làm thế nào mà đưa đợc Sư Phụ ngươi đặt vào trong đó chứ?\” – Tư Vực quay đầu nhìn con đường gập ghềnh gần như phải bò mới lên được.

\” Ngươi dùng khinh công không phải là có thể lên trên đó hay sao? Cần gì theo ta từng bước chứ!\” – Đản Đản ngồi dưới đất nghĩ xả hơi.

\” Hừ! Người đúng thật là thứ gì cũng không biết! Bái tế trưởng bối sao có thể thừa cơ trục lợi chứ!\” – Tư Vực nói.

\” Thật là có lòng mà! Nương tử! \” – Đản Đản lại nghịch ngợm.

\” Đó là..!\” – Tư Vực nói – \” Khoan đã! Ngươi vừa gọi ta là gì?\”

\” Hắc Hắc! \” Đản Đản cười đùa cợt nhả – \”Kỳ thật Sư Phó chưa từng dùng qua, người chỉ nhắc nhở Đản Đản sau này người sẽ tiên du ở đây!\”

\” Đừng bày đặt đánh trống lãng! Ngươi nghĩ rằng ta không biết ngươi vừa nói gì à?!\” – Tư Vực nói xong liền nhéo tai Đản Đản.

\” Ui da! \” – Đản Đản nhe răng trợn mắt – \” Hảo tỷ tỷ! Đản Đản không dám ! Ui da…..!\”

\” Hừ! Cái tên trơ tráo này! Ngày nào không chỉnh đốn ngươi là không được mà!\” – Tư Vực buông tay ra, trách mắng.

\” Hắc hắc!\” – Đản Đản xoa xoa lỗ tai cười tinh nghịch.

\” Được rồi! Đừng cười ngây dại như vậy nữa! Làm sao mà vào trong?\” – Tư Vực nói.

\” Ừm…….Không biết!\” – Đản Đản đáp.

\” Không biết sao?\” – Tư Vực ngạc nhiên – \” Không biết làm sao vào trong? Thế làm sao bái tế chứ!\”

\” Không sao cả! Xem ta này!\” – Đản Đản nói xong liền vọt tới cánh cửa, hai tay túm lấy cánh cửa mà kéo ra đến bán sống bán chết, cuối cùng ngay cả chân cũng dùng đến. Chỉ thấy y, hai chân đạp vào cửa, hai tay túm lấy cánh cửa, dùng sức toàn thân nghiêng người ta rau. Kết quả, y bì bỏm cả nữa ngày nhưng cánh cửa vẫn chưa có động tĩnh gì!

\” Được rồi! Đừng làm loạn nữa! Tránh ra!\” – Chờ mất hết kiên nhẫn Tư Vực đẩy Đản Đản qua một bên.

Tư Vực vừa dùng thân thủ đẩy một cái, cánh cửa đá nhẹ nhàng mở ra.

\” Thì ra cánh cửa hướng vào trong à!\” – Đản Đản vừng tỉnh ngộ, liền hí hửng theo Tư Vực vào trong.

Trong thạch thất, ngoại trừ một thi hài mọi thhứ đều trống không, nhưng không có nữa hạt bụi. Trên bạch cốt hiểnn nhiên còn mái tóc dài, nếu tính toán độ tuổi Tiên Du của Huyển Linh đúng là tương xứng — 36 tuổi. Tư Vực đang phân vân không biết bái tế vị Dược Vương này như thế nào, thì Đản Đản nhẹ nhàng tiến đến, trước thi hài bày ra ngọn nến, lư hương cùng bánh phù dung .

\” Bánh phù dung ?\” – Tư Vực thấy kỳ quái, còn tưởng Đản Đản mua bánh phù dung để ăn.

\” Sư Phụ thích nhất ăn bánh phù dung, nhớ trước đây ta với người cùng nhau thi ăn bánh, kết quả ta luôn bại dưới tay người! Dần dần Đản Đản cũng yêu thích bánh phù dung!\” – Đản Đản nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.