[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 97 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 97

—–\”Nhưng mà A Mặc này, cổ muội bị nổi mẩn à? Hay là bị con gì cắn…\”—–

Cố Lưu Tích hơi thả lỏng, sắc mặt ửng đỏ lên, ngập ngừng nói: \”Vậy… vì sao nàng…\”

Văn Mặc Huyền bật cười ra tiếng, đôi mắt sáng lóng lánh mà nhìn nàng, nhỏ giọng đáp: \”Tích Nhi… không hài lòng ư?\”

Cố Lưu Tích như mèo bị dẫm đuôi, lập tức phát cáu: \”Nàng đừng nói bậy bạ!\”

Sợ lại làm người thương vừa mới dỗ xong nổi giận lần nữa, Văn Mặc Huyền vội vuốt tóc nàng, gắp bánh bao canh cho nàng, ấm giọng nói: \”Là ta nói bậy, nghe lời, nhanh ăn đi, nguội rồi sẽ không ngon nữa.\”

Văn Mặc Huyền dịu dàng mà nhìn nàng dù buồn bực vẫn cúi đầu ăn, nói tiếp: \”Nàng đừng nghĩ lung tung, ta chưa từng nghĩ tới chuyển đẩy nàng ra xa. Đêm qua không có vượt mức cuối cùng, chẳng qua là… Ta sợ nàng không thoải mái thôi… Ta cũng không hiểu lắm, nghe nói sẽ rất đau…\”

Cố Lưu Tích sặc một cái, ho khù khụ, vội nói: \”Rồi rồi, ta không có nghĩ nhiều, nàng đừng nói nữa… Mau mau ăn thôi !\” Nếu không phải sợ nàng bỏng, Cố Lưu Tích quả thực muốn nhét hết bánh bao canh vào trong miệng nàng quá.

Cái chuyện làm người ta xấu hổ đó, sao nàng ấy có thể nói một cách nghiêm trang như vậy chứ. Thật là muốn mạng người mà!

Hóa xấu hổ và thẹn thùng thành thức ăn, cộng thêm mới vừa luyện công buổi sáng, Cố Lưu Tích đã ăn xong phần bánh bao canh của mình, còn có một nửa mà Văn Mặc Huyền chia cho nàng, và cả một bát súp táo đỏ cẩu kỷ. Văn Mặc Huyền thấy mà cười thầm không thôi.

Ăn sáng xong, Văn Mặc Huyền chuẩn bị đến thư phòng. Dạo gần đây, bên ngoài không yên ổn, sự vụ trong Tâm Tích Các càng thêm nhiều. Lần ám sát kia đã kinh động đến mấy người Nguyệt Khanh, Tô Vọng, mà bởi vì những điểm liên lạc của Tâm Tích Các đều bị tấn công, Văn Mặc Huyền sợ trì hoãn công chuyện, nên mới cưỡng chế để bọn họ ở lại Sóc Châu. Nhưng mà tin khẩn cấp thì cứ liên tục được gửi đến, Văn Mặc Huyền vẫn đang xử lý những chuyện đó.

Liễu Tử Nhứ và Mạnh Ly nhận được thư Tiêu Viễn Sơn gửi, nên hôm trước đã lên đường trở về Thục. Cố Lưu Tích không yên lòng về Văn Mặc Huyền, nên đã nhờ sư tỷ thay mình giải thích sơ qua với sư phụ, để ông ấy khỏi lo lắng.

Hôm nay Liễu Tử Nhứ không có ở đây, những lúc rãnh rỗi, trừ việc đi luyện công, Cố Lưu Tích cơ bản đều ở cùng với Văn Mặc Huyền.

Còn chưa đi đến thư phòng, một người trong Ảnh Vệ lách mình rơi vào bên cạnh Văn Mặc Huyền, cung kính báo: \”Các chủ, vị cô nương hôm qua để cho ta đưa cái này cho ngài.\”

Ảnh Vệ đưa tới một tờ giấy, Văn Mặc Huyền mở ra nhìn nhìn, nhẹ gật đầu: \”Ta hiểu rồi, đi xuống đi.\”

Cố Lưu Tích thấy rõ, trên tờ giấy có viết mấy chữ tiểu Khải cực nhỏ: \”Trưa hôm nay, khách điếm Vân Khai.\” Bên dưới đề tên một chữ Tiêu, chữ viết rất đẹp, mơ hồ lộ ra sự sắc bén ác liệt. Cố Lưu Tích thầm nghĩ, khá là phù hợp với khí chất của cô nương kia ấy chứ.

Chẳng qua nàng vẫn cẩn thận hỏi: \”Không có rủi ro gì chứ?\”

Văn Mặc Huyền cười cười: \”Dựa vào năng lực của nàng ta, chắc có lẽ sẽ không bị phát hiện. Hơn nữa không phải còn có Nhược Quân sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.