—–\”\”Ừm, vậy nàng cho ta vào trong đó ngủ nha?\” Giọng nói có chút vui vẻ, cứ như là Cố Lưu Tích thực sự cho nàng đi vào vậy.\”—–
Lòng Văn Mặc Huyền rất loạn, nàng biết lần này mình đã hơi quá đáng rồi, càng nghĩ càng hoảng hốt. Nàng chưa từng nhìn thấy Cố Lưu Tích như thế, nhất thời tất cả sự thông minh hay thản nhiên gì, đều bốc hơi hết.
Chẳng qua, trước mắt việc quan trọng nhất là… phải thay quần áo cho nàng ấy đã, tay Cố Lưu Tích nắm lấy nàng đã lạnh ngắt rồi.
Vào trong phòng, Văn Mặc Huyền vội phân phó Tử Tô còn đang ngạc nhiên: \”Mau tìm bộ đồ sạch sẽ tới, còn nữa, kêu phòng bếp nấu bát canh gừng rồi nhanh nhanh mang tới đây!\”
Cố Lưu Tích vẫn không để ý tới nàng, mặt mày lạnh lùng đi vào phòng. Lúc này đã là hạ tuần tháng mười một, thời tiết Tô Châu đang rất lạnh, Cố Lưu Tích cứ để thế đi về, sắc mặt đông lạnh đến tái mét.
Văn Mặc Huyền vừa nóng nảy lại đau lòng, cầm tay Cố Lưu Tích, thấp giọng cầu khẩn: \”Tích Nhi, ta sai rồi, là ta không tốt, Nàng mắng ta cũng được, quát ta cũng không sao, đừng giày vò mình nữa. Thay đồ đã nhé?\”
Cố Lưu Tích đảo mắt qua vết máu trên ngực nàng, lạnh lùng nói: \”Nàng cũng biết khổ sở, nàng cũng biết sốt ruột, nàng cũng biết nói chuyện đường hoàng? Nhưng Văn Mặc Huyền này, nàng lừa ta đi ra ngoài, còn bản thân thì tự đi gặp Tiêu Mộng Cẩm. Lúc để nàng ta đâm kiếm vào ngực mình, nàng có từng nghĩ tới ta không ?! Nàng có từng nghĩ rằng ta sẽ sợ hãi, sẽ khổ sở, sẽ nóng ruột không?!\”
Nàng vốn là lạnh lùng chất vấn, nhưng càng nói về sau, giọng càng ngày càng đầy đau xót, còn có chút nghẹn ngào. Cặp mắt nàng cũng đỏ bừng, cộng thêm cả người ướt đẫm lôi thôi, làm Văn Mặc Huyền đau lòng cực kỳ. Trong lòng vừa thấy hối hận vừa thương tiếc, đôi mắt cũng bắt đầu ướt át.
\”Tích Nhi, ta xin lỗi, là ta hồ đồ, là ta quá tự mãn. Ta sợ nàng lo lắng, cũng sợ nàng không đồng ý với cách làm của ta, cho nên mới nghĩ đến đuổi khéo nàng đi. Nhưng mà nàng hãy tin ta, ta không phải cố ý muốn tổn thương nàng…\”
\”Đúng, nàng không cố ý, bởi vì cho tới bây giờ nàng cũng không có cảm thấy làm như vậy là sai! Cho tới bây giờ nàng cũng không có coi ta như một người có thể gánh vác mọi thứ chung với nàng! Nàng khuyên Tiêu Mộng Cẩm chuyện gì cũng hãy để hai người cùng chịu, nhưng với ta, từ trước giờ nàng vẫn không nghĩ rằng ta có thể gánh chịu với nàng!\” Cố Lưu Tích càng nói càng kích động, cuối cùng thì khóc lên.
Sắc mặt Văn Mặc Huyền tái nhợt, nàng không có ngờ tới Cố Lưu Tích sẽ nghĩ như vậy, càng không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng như thế.
Trông thấy người ấy gần như tan vỡ, Văn Mặc Huyền cũng bất chấp mà ôm nàng vào trong ngực. Cả người Cố Lưu Tích lạnh ngắt, vừa ôm vào Văn Mặc Huyền đã rùng mình một cái, càng làm cho Văn Mặc Huyền đau lòng muốn chết.
Nàng đỏ mắt, nhỏ giọng nói: \”Không phải như thế, Tích Nhi, ta… ta chưa từng nghĩ như thế. Nàng không biết, khi ta biết được thân phận của nàng, ta đã mừng cỡ nào đâu. Còn kinh ngạc hơn bởi đứa trẻ nhỏ nhắn yếu ớt năm ấy, chỉ qua có mười năm mà đã lớn đến như vậy rồi. Tuy rằng ở trước mặt ta thì vẫn dễ dàng thẹn thùng như năm xưa, nhưng ở trước mặt người khác lại cực kỳ trưởng thành ổn trọng, luôn có thể làm cho người ta tin phục. Có nàng ở bên, ta cảm thấy rất là yên tâm. Như hai lần gặp nguy hiểm ấy, tuy rằng ta lo cho nàng, nhưng chưa bao giờ thấy sợ cả.\”