—–\”Nàng đau khổ rất nhiều ngày đêm, cuối cùng tại tối nay mới tìm được chút ấm áp trong sinh mệnh, an ổn, không hề sợ hãi.\”—–
Rất nhanh, cây ngân châm thứ ba bị rút ra. Sắc mặt Văn Mặc Huyền đang trắng bệch đột nhiên sung huyết đỏ bừng, toàn thân đều run lên bần bật, miệng cũng phát ra tiếng rên trầm thấp, và vẫn không ngừng hộc máu.
Tô Nhược Quân lau mồ hôi, đưa tay bắt mạch cho nàng. Mạch đập vốn cực kỳ yếu ớt hiện đang dồn dập mãnh liệt, nhưng cũng rất hỗn loạn. Tô Nhược Quân nhíu mày, nội lực của Văn Mặc Huyền đúng là bá đạo hơn tưởng tượng nhiều. Nội tức hùng hậu của Văn Mặc Huyền tự giúp nàng từ từ chữa trị tâm mạch. Nhưng bốn dòng nội lực ngoại gia lại bắt đầu đấu nhau, khiến Văn Mặc Huyền đau khổ không thôi.
Tô Nhược Quân bất chấp thở dốc, lập tức bắt đầu thi châm, cưỡng chế khai thông những dòng nội lực kia, khiến nó tạm thời bình ổn lại.
Sau đó Tô Nhược Quân lại kinh ngạc phát hiện, những đường vân huyết sắc vốn liều mạng muốn xâm nhập vào tâm mạch của Văn Mặc Huyền bỗng nhiên rút đi rất nhiều, mà Văn Mặc Huyền trông cũng không còn đau đớn như vậy nữa.
Nàng vội thăm dò mạch đập, trong mắt hiện lên kinh hỉ. Huyết tuyến cổ này chẳng những yêu thích hút khí huyết, mà còn có thể khắc chế nội tức hỗn loạn trong cơ thể A Mặc!
Tay của Tô Nhược Quân cũng run lên, nàng thành công rồi ư?
Chỉ cần dùng thêm dương hoa Thất Diệp Lưu Ly, trừ đi hàn độc tích tụ trong cơ thể A Mặc, lại dùng thuốc mà nàng cùng sư phụ nghiên cứu để áp chế Huyết tuyến cổ. Tuy rằng không có biện pháp giải hết Huyết tuyến cổ, nhưng chỉ cần không gặp biến cố gì lớn, trước mắt có lẽ A Mặc sẽ không còn nguy hiểm về tính mạng nữa.
Tô Nhược Quân không nhớ rõ mình đã hạ bao nhiêu châm trên người Văn Mặc Huyền. Thời gian chầm chậm trôi đi, sắc mặt Văn Mặc Huyền từ hồng chuyển thành trắng, vẻ đau đơn dần dần giảm bớt đi. Hơi thở cùng mạch đập tuy rằng vẫn rất yếu, nhưng lại khá ổn định.
Tô Nhược Quân không thể che giấu sự vui mừng, nhưng sau đó nàng lại nhớ tới nam tử ở Lưu gia thôn Việt Châu chỉ sống được một năm kia. Thuốc của nàng và sư phụ điều chế chỉ có thể tạm thời áp chế Huyết tuyến cổ. Có nó, nội tức trong cơ thể A Mặc sẽ không tranh đấu lẫn nhau, tổn hại tính mạng của nàng. Nhưng nếu nó còn sống, tiếp tục mượn thân thể A Mặc sinh trưởng, không ngừng lớn mạnh, sợ là A Mặc sẽ giống như người đó, cuối cùng…
Trong lúc nhất thời, buồn vui lẫn lộn, cộng thêm ngày đêm đi đường, hôm nay lại tựa như hao phí hết tâm lực, cả người Tô Nhược Quân đều mệt mỏi không thôi. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng còn phải lo lắng làm sao sớm giải quyết Huyết tuyến cổ, tránh để kết cục đó diễn ra.
Đang lúc suy tư, giọng Xích Nham truyền tới: \”Nhược Quân cô nương, thuốc của chủ tử xong rồi.\”
Tô Nhược Quân ngó qua Văn Mặc Huyền đang nhíu chặt mày, thăm dò mạch rồi đắp chăn cho nàng, sau đó nhỏ giọng nói: \”Đưa vào đây đi.\”
Xích Nham theo tiếng đẩy cửa vào, chứng kiến Văn Mặc Huyền nằm trên giường, nói khẽ: \”Nhược Quân cô nương, chủ tử thế nào rồi?\”