[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 73 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 73

—–\”Nhưng hơi thở quen thuộc cùng cánh môi mềm mại, cuối cùng cũng làm Cố Lưu Tích an tĩnh xuống đôi chút.\”—–

Vết máu đỏ thẫm kia, tỏa ra mùi vị tanh nồng, hòa vào trong từng hơi thở của những người ở gần.

Thời gian chầm chậm trôi qua, không có động tĩnh!

Trái tim Văn Mặc Huyền phảng phất như chìm xuống đáy biển rồi, cảm giác bị dìm trong nước đến ngạt thở dày đặc quấn tới, làm cho nàng rốt cuộc không duy trì được biểu hiện bình tĩnh nữa! Nàng tê liệt ngã ngồi trên ghế, trong con ngươi là một mảnh mờ mịt, môi bị cắn đến trắng bệch.

Mặc Ảnh cùng Tử Hi cũng không hiểu trong tình cảnh này, bọn họ nên phản ứng như thế nào. Vốn nên may mắn vì chủ tử không thích hợp, nhưng khi chứng kiến tấm lưng thẳng tắp của nàng bởi vì suy sụp mà khom lại, loại cảm giác này quả thực rất khó chịu. Hơn nữa bọn họ đã ở chung với Cố Lưu Tích một khoảng thời gian, có ấn tượng rất tốt với nàng. Còn đối với Mặc Ảnh mà nói, nếu tại một khắc cuối cùng Cố Lưu Tích không kéo hắn ra, chỉ sợ hắn cũng sẽ bỏ mạng ở bên trong rồi.

Đối với bọn họ mà nói, vô luận là kết cục như thế nào, đều là nỗi đau không thể tả thành lời.

Chẳng qua trong mắt Bạch Chỉ lại lộ ra tia mừng rỡ, một lát sau, ngay tại lúc những người khác đều sắp tuyệt vọng, Cố Lưu Tích bỗng nhiên hơi co giật, làm Văn Mặc Huyền cả kinh đến đứng bật dậy.

\”Tiền bối?\”

Bạch Chỉ mỉm cười, mà trên khuôn mặt Cố Lưu Tích vốn không có chút biểu cảm, đột nhiên hiện ra vẻ đau khổ, bàn tay trái cũng run rẩy lợi hại.

Văn Mặc Huyền nhìn mà đau lòng không thôi, vội lên tiếng: \”Tiền bối, hình như nàng rất đau.\”

Bạch Chỉ liếc mắt nhìn nàng: \”Nàng đau ngươi mới nên vui vẻ đó. Đây là bởi vì sâu độc trong cơ thể nàng ngửi được mùi máu của ngươi, kìm nén không được rồi.\”

Nàng đưa tay lau vết máu trên cổ tay Cố Lưu Tích, ngửi ngửi, cười nói: \”Không ngờ, ngươi trông bệnh tật ôm yếu thế mà thể chất lại khá tốt, nhất là hương vị của máu. Chắc hẳn ngươi sống đến bây giờ, đã ăn không ít kỳ trân linh dược. Đừng nói Huyết tuyến cổ, ngay cả ta ngửi thôi cũng cảm thấy là đồ tốt.\”

Văn Mặc Huyền chỉ nhìn nàng một cái, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán Cố Lưu Tích, nhỏ giọng nói: \”Tiền bối, vậy là ta có thể sao?\”

Mặc Ảnh cay đắng thốt: \”Chủ… Chủ tử.\”

Bạch Chỉ nhìn mấy người Văn Mặc Huyền các nàng, chậm rãi nói: \”Ta đã nói với ngươi rồi, có thể cho ngươi Quy tức hoàn, bảo vệ ngươi không toi mạng ngay tức thì. Nhưng cơ thể của ngươi thế nào ngươi nên hiểu rõ. Nếu ngươi ở trạng thái chết giả quá lâu, chỉ sợ cuối cùng giả cũng thành thật. Hơn nữa Quy tức hoàn không giải được Huyết tuyến cổ, ta chỉ có thể cho ngươi sống lâu thêm chút, để tìm được lão gia hỏa Cung Minh kia. Nếu như không tìm thấy lão, hoặc giả lão không giải được, ngươi cuối cùng chỉ có một con đường chết, ngươi hiểu không?\”

Văn Mặc Huyền khẽ nói: \”Đây đã là kết cục rất tốt đẹp rồi, không phải sao? Ít nhất ta còn có một cơ hội đấu tranh với ông trời.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.