—–\”Xem ra ngươi vẫn không chịu tin lời ta, chưa từng uống thuốc ta đưa.\”—–
Sự việc xảy ra đột ngột, Bích Thanh đưa tay kéo nàng, vẫn là chụp hụt. Trơ mắt nhìn nàng rơi xuống.
Bích Thanh cả kinh trong lòng, đang định nhảy theo, lại phát hiện bên cạnh lướt qua một cơn gió, một bóng đen theo sát nhảy xuống.
Trên đường đi mặc dù Tiêu Mộng Cẩm chưa từng lên tiếng, nhưng vẫn luôn nhìn Tô Nhược Quân chằm chằm, mấy lần đều xém đưa tay đỡ nàng, bởi vậy ngay lúc Tô Nhược Quân té xuống, nàng phản ứng còn nhanh hơn cả Bích Thanh.
Rơi xuống động, chung quanh tối om không thấy ánh sáng. Tô Nhược Quân ngã xuống rồi thì có vẻ không sợ hãi gì, dù đột ngột như thế, nàng cũng không có hét ầm lên. Cho nên ngoại trừ tiếng gió do rơi xuống vang bên tai, Tiêu Mộng Cẩm không nghe chút động tĩnh gì nữa. Trong lòng nàng hơi sợ, nhấc chân điểm mạnh lên thành động, thân thể rơi xuống nhanh hơn. Khi nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh bên dưới, lập tức đưa tay kéo tới, ôm chặt lấy.
Tô Nhược Quân chỉ cảm giác mình chạm phải một vật thể mềm mại, nhưng trong nháy mắt nàng đã nhận ra đó là Tiêu Mộng Cẩm. Ngẩn người, trong bóng đêm, nụ cười trên mặt nàng không thể ngăn chặn mà hiển lộ ra.
Giữa tiếng gió gào thét bên tai, giọng nói lạnh lùng của Tiêu Mộng Cẩm truyền tới: \”Ôm chặt ta!\”
Tô Nhược Quân rất phối hợp, nhanh chóng ôm chặt lấy Tiêu Mộng Cẩm. Đối phương không thả tay, hai chân vận đủ nội lực, giẫm lên thành động, hai tay cũng chống phía trên. Tốc độ rơi xuống của hai người chợt giảm, nhưng bởi vì quán tính, vẫn trượt xuống dưới thêm mấy trượng, cuối cùng mới dừng lại.
Tiêu Mộng Cẩm khẽ thở dốc. Hai người không có chỗ bám lấy nên mức độ tuột xuống càng không thể khinh thường. Dù nàng chống được, nhưng ngực vẫn đau âm ỉ. Về phần tay chân, nàng cảm thấy chúng không còn là của mình nữa rồi. Tuy rằng thân thể đau đớn, nhưng cảm giác bối rối tim đập nhộn nhịp vừa rồi đã được xua tan hết.
Nàng cân bằng lại nội tức, loáng thoáng nghe tiếng la vội vàng của Xích Nham và Bích Thanh ở bên trên. Nàng đang muốn mở miệng đáp một tiếng, Tô Nhược Quân đã hô lên: \”Không cần lo lắng, chúng ta không sao.\”
Tiêu Mộng Cẩm không để ý nữa, chỉ nhỏ giọng nói: \”Đừng buông tay, chúng ta lên đây.\”
Tô Nhược Quân kéo cánh tay của nàng, ngăn cản động tác muốn đề khí của nàng.
Tiêu Mộng Cẩm đang thấy lạ, lại phát hiện một bàn tay mềm mại hơi lạnh đang xoa mặt mình, mò mẫm tới lui. Hành động xuất hiện đột ngột này làm toàn thân nàng đều cứng lại, tay mềm nhũn ra, thiếu chút nữa lại tuột xuống.
Khuôn mặt luôn lạnh nhạt trước sau như một bỗng xộc lên một tầng hồng nhạt. Nàng nhướng mày, đang định mở miệng, lại phát hiện bàn tay kia lại chuyển qua xoa môi mình rồi! Lúc này nàng thật sự bình tĩnh không nổi nữa, hé miệng đang muốn quát lớn, lại bị một viên thuốc chặn lại.
Thuốc vào miệng là tan, mang theo hương vị ngọt ngào rất nhanh bị nàng nuốt xuống. Một lát sau, trong đan điền dâng lên một luồng nhiệt lưu, cơn tức ngực, sự đau nhức ở tay chân chậm rãi tan biến. Giờ Tiêu Mộng Cẩm mới hiểu ra, là Tô Nhược Quân mớm thuốc cho nàng. Có chút kinh ngạc với mùi vị của thuốc lần này, Tiêu Mộng Cẩm nhịn không được mà chép lưỡi, xác nhận đầu lưỡi của mình không bị lỗi.