[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 60 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 60

—–\”Chẳng qua tiếng nói chưa kịp thoát ra khỏi miệng, dưới chân nàng đã giẫm hụt một bước!\”—–

Mấy người Cố Lưu Tích một đường thúc ngựa không dừng vó, lần theo ký hiệu mà hai người Tô Thanh phái đi theo dõi để lại, đuổi theo Nhiễm Thanh Ảnh.

Theo người đưa tin nói với Tô Thanh, bọn Nhiễm Thanh Ảnh đã phân thành hai nhóm tiến về Việt Châu. Nói cách khác, Mạnh Ly cùng một nhóm người đã rời đi trước, sau đó chính là Liễu Tử Nhứ bám theo, cuối cùng là nhóm Nhiễm Thanh Ảnh.

Nghĩ tới đây, Cố Lưu Tích vẫn không có cách nào an tâm. Lần này đi Việt Châu tuy chỉ có một quan đạo, nhưng không biết bọn Mạnh Ly có đi đường nhỏ hay không.

Nhưng nếu Liễu Tử Nhứ đã bám đuôi theo dõi, chắc hẳn sẽ không đi quan đạo.

Mục đích của nàng lần này là tìm Liễu Tử Nhứ về, còn bọn Nhiễm Thanh Ảnh… Nhìn giao lộ mở rộng trước mắt, Cố Lưu Tích ghìm chặt ngựa, ngừng lại.

Mấy người Mặc Ảnh vội vàng ngừng lại theo: \”Lưu Tích cô nương, làm sao vậy?\”

Cố Lưu Tích quét mắt nhìn hai còn đường lớn nhỏ phía trước, quay đầu nói: \”Mặc Ảnh, lần này ta chủ yếu là muốn tìm sư tỷ về, đi đường nhỏ chắc là sẽ nhanh hơn. Chẳng qua hành động của Nhiễm Thanh Ảnh cũng không thể không chú ý. Cho nên hay là chúng ta chia ra hai đường, ta đi đuổi theo sư tỷ, nếu có thể ngăn nàng trước khi nàng tới Việt Châu, thì ta sẽ gửi tin cho huynh. Huynh dẫn theo mấy người theo dõi Nhiễm Thanh Ảnh sát sao, ngàn vạn cẩn thận. Bên cạnh nàng ta có mấy người công phu không tệ, chớ đánh rắn động cỏ. Nếu ta không đuổi kịp sư tỷ, ta sẽ tới trà lâu Tường Thịnh ở Việt Châu chờ huynh, tụ hợp với mọi người.\”

Mặc Ảnh nghe xong có chút kinh ngạc, lúc trước hắn tuân lệnh Tô Ngạn điều tra Cố Lưu Tích, thì nàng hẳn là lần đầu rời khỏi đất Thục và đi thẳng tới Tô Châu, làm sao có thể biết được ở Việt Châu có một trà lâu tên Tường Thịnh? Có điều hôm nay quan hệ của Cố Lưu Tích cùng chủ tử rất thân thiết, hắn không tiện đưa ra nghi vấn, hơn nữa cũng không phải lúc. Vì vậy hắn đè xuống nghi ngờ trong lòng, gật đầu: \”Được, nhưng mong Lưu Tích cô nương mang theo Tô Thanh cùng Mộc Thâm, chú ý an toàn.\”

\”Được, các huynh cũng thế.\” Cố Lưu Tích chắp tay, kéo ngựa vội chuyển phương hướng đi về phía tây. Tô Thanh cùng Mộc Thâm lập tức đuổi theo…

Trong nháy mắt, Cố Lưu Tích đã rời khỏi được năm ngày rồi. Mấy ngày nay Văn Mặc Huyền lại hết sức bình tĩnh, mỗi ngày đều đọc sách luyện chữ, giống như Cố Lưu Tích chưa bao giờ rời đi vậy.

Tử Hi vội vàng vào Mặc Viên, trong tay còn cầm phong thư, bước vào thư phòng của Văn Mặc Huyền, nói khẽ: \”Chủ tử.\”

Văn Mặc Huyền đã thấy bức thư trong tay nàng, đôi mắt hơi lóe sáng: \”Ra sao?\”

Tử Hi thấy biểu tình đó của nàng, có chút sững sờ, lập tức phản ứng lại, cẩn thận nói: \”Chủ tử, đây là… thư A Vọng truyền đến.\”

Sự vui vẻ trong mắt Văn Mặc Huyền rất nhanh đã biến mất, trên mặt không có quá nhiều biểu lộ, thản nhiên nói: \”Đưa ta.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.