[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 59 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 59

—\”Nếu như nàng bị thương, ta càng khổ sở hơn.\”—

Văn Mặc Huyền ngồi xe ngựa đến Tây Uyển. Nhưng đi được nửa đường, xe ngựa liền ngừng lại. Đôi mắt đang khép hờ chậm rãi mở ra, chỉ thấy màn xe bỗng được vén lên. Cố Lưu Tích mang khuôn mặt vui vẻ, chui đầu vào, nhìn qua đôi mắt dịu dàng của Văn Mặc Huyền.

Văn Mặc Huyền cười ôn nhu, đưa tay kéo nàng vào, nói khẽ: \”Cố cô nương đây chuẩn bị đi đâu thế?\”

Cố Lưu Tích nghiêng nghiêng đầu, nắm lại tay nàng, lễ độ nói: \”Còn Văn các chủ, chuẩn bị đi đâu vậy?\”

Văn Mặc Huyền làm như thật, trả lời: \”Ừm, chuẩn bị đi gặp một cô nương xinh đẹp.\”

Mặt Cố Lưu Tích đỏ lên, nhưng lại rất vui vẻ, biết rõ còn cố hỏi: \”Cô nương xinh đẹp nào, lại có thể khiến ngài mong chờ được gặp vậy?\”

Văn Mặc Huyền đưa tay ôm lấy nàng, tiến đến bên tai nàng nhỏ giọng nói: \”Ta đi gặp tình nhân.\”

Cố Lưu Tích không ngờ nàng trắng trợn như thế, mặt đỏ tới mang tai, nhưng vẫn trề môi: \”Ngài có tình nhân à?\”

Văn Mặc Huyền cúi xuống nhìn nàng, khóe miệng cong cong: \”Ô? Vậy người trong lòng ta đây là ai vậy?\”

Cố Lưu Tích đỏ mặt, không nhìn nàng, người bên cạnh lại chèn thêm một: \”Ừm, đúng rồi không phải là tình nhân của ta, là tức phụ của ta.\”

Cố Lưu Tích không nhịn được mà cười to lên, rồi lại cảm thấy hơi lố, vì vậy nghiêm mặt không để ý tới Văn Mặc Huyền.

Văn Mặc Huyền cũng không vạch trần nàng, chỉ là có chút quyến luyến kề sát trán nàng lẩm bẩm: \”Tức phụ yêu dấu, ta rất nhớ nàng.\”

Cố Lưu Tích nghe thế, tim ấm áp, ôm chặt eo nàng: \”Ta cũng nhớ nàng. Mấy ngày nay có vẻ sư tỷ đã tìm được chút dấu vết gì đó, ta lại sợ tỷ ấy gặp chuyện không may, cho nên mới đi cùng. Mấy nay nàng cũng bận, nên ta càng không muốn quấy rầy. Là ta không tốt.\”

Văn Mặc Huyền hơi trầm ngâm một lát, khẽ cười nói: \”Vậy Tích Nhi cần bù đắp cho ta đó.\”

Mặt Cố Lưu Tích đỏ lên một cách quỷ dị, ngập ngừng nói: \”Được…\”

Văn Mặc Huyền thấp giọng cười vui vẻ: \”Tích Nhi, ý của ta chỉ là mong nàng ở bên ta nhiều hơn, nàng xấu hổ cái gì? Hay là, nàng nghĩ lệch sang chuyện khác?\”

Cố Lưu Tích ho khan một tiếng, lắp bắp nói: \”Ta nào có đỏ mặt, là trong xe ngựa quá ngộp, ta đây mới nghẹn đỏ lên thôi. Nàng nghĩ bậy gì thế?\”

\”Ừ, ừ, là khó chịu à. Vậy chúng ta đi nhanh một chút.\” Nói rồi, nàng còn ló đầu ra phân phó: \”Tử Hi, nhanh lên chút.\”

\”Dạ, chủ tử.\” Khóe miệng Tử Hi giật giật, là một người có nội lực không thấp, sau này chắc nàng không cần giành việc với Phúc bá nữa đâu, để ông ấy đánh xe là được rồi. Bằng không thì nghe được mấy chuyện không nên nghe, sợ là sẽ bị chủ tử ghét bỏ mất.

Lúc này Cố Lưu Tích càng thẹn đến không chịu được, véo nhẹ eo Văn Mặc Huyền: \”Nàng không thể nghe lời chút sao, cứ thích trêu ta thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.