[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 55 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 55

—–\”Tích nhi không thừa nhận ngươi là người của ta ư. Vậy thì coi như ta là người của ngươi đi, thế cũng được.\”—–

\”Các nàng đi từ Thục đến Đại Lý à?\”

\”Đúng vậy. Dựa theo lộ trình chắc là còn nửa tháng nữa. Cũng không biết Lạc Hà Lâu có còn bám lấy họ nữa không.\” Văn Mặc Huyền khẽ nhíu mày.

\”Nàng đừng lo lắng, thân thủ của mấy người Xích Nham và Bích Thanh không tệ, làm việc cũng cẩn thận. Vả lại Lạc Hà Lâu còn phải đối phó với Ám Ảnh Đường, đoán chừng cũng có không nhiều tâm tư mà quấn lấy các nàng đâu.\” Cố Lưu Tích sợ nàng lo lắng, vội an ủi.

Văn Mặc Huyền gật đầu, không lo nghĩ nhiều nữa.

Thời gian lơ đãng trôi, nháy mắt đã đến những ngày cuối tháng Tám. Nét thu đã ẩn hiện trong thành Tô Châu. Lá cây đã nhiễm màu vàng úa báo hiệu thu về.

Buổi sáng ngày thu trong thành Tô Châu, ánh mặt trời vừa dịu vừa ấm, từ từ đẩy lùi hơi lạnh tích tụ trong đêm. Trên con đường đá phủ đầy rêu xanh vang lên tiếng vó ngựa, ở khu vực không quá huyên náo này, càng thêm rõ ràng.

Mấy người đi ngang qua đều lia mắt nhìn cửa thành, một nữ tử dáng người mảnh khảnh, dắt con ngựa màu đỏ thẫm, chậm rãi đi vào thành. Nàng mặc một bộ đồ màu tím đơn giản, mái tóc đen dài được bới lên bằng cây trâm gỗ, khuôn mặt thanh tú điềm tĩnh. Liếc mắt nhìn sơ qua quang cảnh trong thành, nàng bình tĩnh dắt ngựa vào thành.

Đi đến đầu đường lớn, nàng dừng bước, thi lễ với một người qua đường, lịch sự hỏi: \”Vị đại ca này, xin hỏi một chút, Tô phủ Tây Uyển ở đâu vậy?\”

Chất giọng của nữ tử ấy nhu hòa giống như gió xuân thổi lướt qua, khiến mặt nam tử kia đỏ bừng bừng.

Nam tử hít vào một hơi, xoay mặt chỉ về phía đông, nói: \”Cô nương… Đi phía đông, qua hai con đường, rồi đi về phía tây trăm bước, có một tòa nhà rất trang nhã, là nó đó.\”

Liễu Tử Nhứ khẽ gật đầu, dịu dàng cười cười với người nọ, nói: \”Đa tạ, con ngựa này cho đại ca làm tạ lễ đấy.\”

Nam tử bị nụ cười của nàng làm choáng váng, ngây người một hồi lâu, nhìn dây cương bị nhét trong tay, muốn đuổi theo, nhưng đã không thấy bóng người đâu nữa. Hắn gãi gãi đầu, đỏ mặt, lại vô cùng vui vẻ mà rời đi.

Liễu Tử Nhứ đeo chéo một bao vải bố, tay cầm một thanh trường kiếm, theo lời của người nọ, đi về hướng Tây Uyển.

Nhưng mới được nửa được, liền có một người bỗng nhiên nhảy ra ngăn cản nàng.

Liễu Tử Nhứ sững sờ. Người nọ lại cung kính thi lễ một cái: \”Xin hỏi vị đây có phải là sư tỷ của Lưu Tích cô nương, Liễu Tử Nhứ, Liễu cô nương?\”

Chân mày Liễu Tử Nhứ hơi cau lại, nhìn nam tử trước mặt, trông có vẻ là người có võ công. Có điều, vì sao hắn hỏi như vậy?

Thấy nàng như thế, người nọ cười cười: \”Liễu cô nương đừng hiểu lầm, tại hạ là tùy tùng của Tây Uyển Tô phủ. Mấy ngày nay nghe nói cô nương sắp đến Tô Châu, sợ rằng cô nương không quen đường ở Tô Châu, nên chủ tử nhà ta ra lệnh phải chờ ở cổng thành đón. Vừa rồi có hơi chậm trễ, thiếu chút nữa bở lỡ cô nương rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.