[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 50 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 50

Nguyệt Khanh mặc bộ đồ tơ lụa màu trắng đứng trên đầu thuyền, mắt vẫn dõi theo bóng các nàng đã dần khuất xa. Sự chua xót và đau lòng giữa đôi mày không cách nào che dấu. Người ấy cuối cùng đã tìm được người nàng ấy muốn, không cần phải luôn gánh chịu một mình nữa. Mà nàng, giờ phút này, không biết nên buồn hay nên vui đây.

Bạch Lăng vốn luôn mang bộ mặt cười cợt, lúc này cũng đầy vẻ ngưng trọng, thương tiếc. Nàng nhìn Nguyệt Khanh, nhỏ giọng nói: \”A Nguyệt, đừng giữ chấp niệm nữa, Các chủ…\”

Nguyệt Khanh quay đầu, nhìn mọi người đang ưu sầu trông mình, nhàn nhạt cười cười, nhưng nụ cười ấy lại đầy cay đắng: \”Ta hiểu, thật ra ta cũng chưa bao giờ hy vọng xa vời gì. Nhưng vẫn không chịu nổi mà. Người như nàng ấy, với ta mà nói chỉ có thể là tín ngưỡng, ta không có cách nào kéo nàng ấy hạ phàm cả. Nhưng nhìn thấy một người vốn luôn dịu dàng ôn hòa đến vô dục vô cầu, nay vì người khác mà vui vẻ, thậm chí còn vì người ta mà làm ra những chuyện nàng chưa bao giờ làm… Ta… ta vẫn có chút ganh tỵ chứ…\”

Tô Vọng cảm thấy bất đắc dĩ, tâm tư của Nguyệt Khanh bọn họ đã sớm biết được. Dù bọn họ cũng rất quan tâm đến Các chủ, nhưng lại không giống như Nguyệt Khanh hận không thể ngày ngày biết được nàng sống như thế nào, sức khỏe ra sao, hao hết tâm tư tìm về những kỳ trân dị vật, chỉ mong Các chủ có thể vui vẻ.

Chắc hẳn không phải Các chủ không rõ, chỉ là không nói ra mà thôi. Nguyệt Khanh cũng chưa từng nghĩ tới sẽ được đáp lại, cho nên nhiều năm qua đều chuyên tâm xử lý sự vụ trong Tâm Tích Các, không dám đến quá gần. Đêm nay, sợ là nhất thời ức chế không nổi, mới có chút quá mức thôi.

Lúc này hắn lại thấy may mắn vì người trong lòng Các chủ là Tích Nhi kia. Hơn nữa những gì hắn chứng kiến mấy ngày qua cùng biểu hiện của Cố Lưu Tích vừa rồi, cũng đã hiểu rõ. Nếu không, dựa theo tình cảm của Nguyệt Khanh đối với Các chủ, sợ là sẽ phức tạp hơn nhiều.

Nguyệt Khanh mấp máy môi, nhìn mọi cười, cười đến thản nhiên: \”Nhưng chỉ cần là sự lựa chọn của Các chủ, ta sẽ không nghĩ nhiều nữa. Chỉ cần nàng ấy vui vẻ, ta cũng sẽ không để mất chừng mực nữa, mọi người yên tâm đi.\”

Bên này, Cố Lưu Tích vẫn giữ trầm mặc mà đi cùng Văn Mặc Huyền. Đối với câu nói kia của Văn Mặc Huyền, nàng không biết nên đối mặt như thế nào cả. Đề tài này, vĩnh viễn là gông xiềng nặng nề, nàng không thoát được.

Văn Mặc Huyền lại nhẹ nhàng lắc lắc tay nàng, quay đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, nhỏ giọng nói: \”Tích Nhi.\”

Cố Lưu Tích dừng bước, nhìn lại nàng, vẫn không lên tiếng.

Văn Mặc Huyền cười cười, cúi đầu cầm tay của nàng: \”Lời kia của ta, thực sự không phải vì ta cảm thấy mình sẽ đến mức đó, chỉ là cứ thấy lo lắng trong lòng, nên mới nói thôi. Ta đã nói với nàng rồi, ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Ta cũng hiểu sức khỏe của ta không phải là không thể khôi phục mà. Có điều tình trạng của mình thế nào ta hiểu rõ nhất, ta không muốn lừa gạt nàng rằng ta sẽ luôn bên nàng, cũng không muốn nàng hy vọng quá nhiều. Ta sẽ cùng nàng cố gắng tìm đường sống sót, nhưng có những kết cục chúng ta phải biết chấp nhận. Bởi vì trên thế gian này, rất nhiều chuyện, chúng ta chỉ có thể phó mặc cho ông trời thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.