[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 43 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 43

Chỉ thấy nữ tử bị bịt miệng,bàn tay trái chống cơ thể, tay phải lại kề ngay huyệt Cưu Vĩ (*) của mình. Chỗđó mơ hồ truyền tới cảm giác bị châm đâm. Dưới ánh trăng, người nọ chỉ mặc áolót, trong tay phản chiếu thứ ánh sáng lành lạnh, rõ ràng là một cây ngân châm!

(*) \’鸠尾穴\’ – Tên gọi của nó có nghĩa là đuôi của con chim. Huyệt Cưu vĩ nằm ở tại đỉnh nhọn phía dưới của xương ngực (mỏ ác), nơi đó xương ngực gồ lên như đuôi chim cu, nên huyệt đạo này có tên gọi như thế. (Nguồn: )

Hình ảnh minh họa:

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 43









Lập tức, người mặc áo đen che dấu sự kinh ngạc, ánh mắt lạnh lùng, nhìn Tô Nhược Quân mặt không chút cảm xúc, tay không buông xuống, nhưng cũng không hề động đậy.

Tô Nhược Quân nghiêng nghiêng đầu, dịch chuyển ra khỏi bàn tay của nàng, sắc mặt vẫn thản nhiên, cười nhẹ nói: \”Cách chào hỏi của cô nương, hơi thô lỗ rồi đó.\”

Câu nói vừa dứt, người kia liền ngã ập xuống. Tô Nhược Quân sớm lường trước, nhanh chóng nhích ra, để nàng ta ngã xuống giường. Sau đó ngoài cửa vọng đến tiếng đánh nhau, Bích Thanh vội vàng gõ cửa, nhỏ giọng nói: \”Nhược Quân cô nương, cô có ổn không?\”

Tô Nhược Quân cất ngân châm, nhìn sang người nằm nghiêng không nhúc nhích ở trên giường. Dưới ánh trăng, sắc mặt của nàng ta càng thêm tái nhợt, cặp mắt khép hờ vẫn không hề thấy chút chấn động nào. Chẳng qua Tô Nhược Quân lại có thể nhìn ra sự tĩnh mịch và tuyệt vọng trong đó. Nhìn bề ngoài của nàng, xem ra là nhỏ hơn mình một chút, trông cũng có vẻ thanh lệ.

Tô Nhược Quân nghĩ đến xuất thần, Bích Thanh ở ngoài cửa càng vội hơn: \”Nhược Quân cô nương! Nhược Quân cô nương!\”

Tô Nhược Quân lấy lại tinh thần, đáp lời: \”Ta đây, Bích Thanh, xảy ra chuyện gì?\” Vừa nói, nàng vừa lấy trong bọc ra một cái lọ, tùy tiện vẩy vẩy mấy cái. Mùi máu tanh trong phòng lập tức tản đi. Nhìn mảng máu lớn dính trên người mình, thuận tiện cởi ra luôn, cũng không thèm kiêng kỵ có một người đang sống dở chết dở ở phía sau, thay bộ đồ khác một lần nữa.

Ở ngoài đây, Bích Thanh nhẹ nhàng thở ra, nhỏ giọng nói: \”Có một nhóm người xông vào nửa đêm, hình như là của Lạc Hà Lâu. Xích Nham đang ngăn bọn họ. Nhưng có lẽ họ đang tìm ai đó, hẳn không phải là muốn hướng về chúng ta.\”

Tô Nhược Quân liếc nhìn người trên giường, tùy ý đáp: \”Ta không sao, mặc quần áo tử tế rồi ta sẽ tới ngay. Nếu như có thể, thì đừng gây chiến.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.