[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 19

Nàng bất chấp tất cả, thân thể nhanh như chớp đuổi theo đám lá thông kia, xoay tròn nhuyễn kiếm trong tay đánh rớt chúng. Cấp tốc quay đầu nhìn Văn Mặc Huyền, đã thấy cánh tay phải của nàng lan ra vết máu, trên áo trắng càng thêm chói mắt. Đôi mắt Cố Lưu Tích chợt đỏ ửng.

Bàn tay siết chặt, nội lực dồn hết vào trong kiếm, hơi thở trên người lạnh lẽo vô cùng! Cố Lưu Tích nhảy vụt lên cao, nhuyễn kiếm vung thẳng, phóng ra kiếm khí sắc lạnh, cuốn quanh như lôi điện dữ dội đánh tới hắc y nhân. Thanh kiếm run lên, hóa thành ba đường ánh sáng trắng, thẳng đến ba đại huyệt trên ngực hắn. Chiêu thức sắc bén ác liệt vô cùng, khiến nam nhân kia giật mình, bị bức lui về ra sau.

Mà lúc này, một loạt tiếng vó ngựa dồn dập từ quan đạo truyền đến. Một nam hai nữ dẫn theo mấy người chạy tới, nhìn thấy tình trạng củaVăn Mặc Huyền, lập tức chạy lại, lo lắng hỏi: \”Chủ tử có sao không?!\”

Mấy người còn lại đồng thời rút kiếm, nhanh chóng vây kín, nam nhân áo đen kia thấy tình thế không ổn, hét lớn một tiếng: \”Mau rút lui!\”

Tô Nhược Quân xuống ngựa, lạnh lùng nói: \”Một tên cũng đừng mong thoát. Bắt hết tất cả lại, kẻ nào chống trả, giết ngay tại chỗ!\”

Nói xong nàng vội vàng chạy tới, ngồi xổm trước người Văn Mặc Huyền, đưa tay bắt mạch cho nàng, cau mày, móc ra một lọ thuốc trong ngực áo, cho nàng cho một viên. Nhìn vết thương trên tay phải của nàng không sâu, bôi thuốc cho nàng xong, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Bên kia, đám hắc y nhân đều bị bắt lại, người đánh với Cố Lưu Tích bị mấy người Mặc Ảnh vây công, cuối cùng không thể chạy thoát.

Tô Nhược Quân nâng Văn Mặc Huyền dậy, lạnh lùng nói: \”Dám cả gan đả thương nàng, các ngươi tốt nhất nên có năng lực gánh chịu hậu quả!\”

Mặc Ảnh giật khăn mặt của hắn xuống, lộ ra một gương mặt chữ quốc (国), có thể đã hơn bốn mươi tuổi. Hắn nhìn mấy người chung quanh, cười lạnh một tiếng: \”Chúng ta chỉ là kẻ nhận tiền làm việc, sớm đã biết kết cục này.\” Nói xong, trong mắt hiện lên một tia vô vị.

Vẫn luôn trầm mặc, trong mắt Cố Lưu Tích lại phát lạnh, nhanh hơn Mặc Ảnh một bước, vặn xương quai hàm của hắn, sau đó đảo ngược chuôi kiếm trong tay, trực tiếp bẻ cái răng trong miệng hắn xuống. Một loạt động tác hoàn thành gấp gãy gọn gàng, không có chút nào do dự, làm mấy người Tô Nhược Quân đứng một bên đều sững sờ.

Nam nhân kia đau đến mức kêu không nổi, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh!

Văn Mặc Huyền phản ứng lại nhanh nhất, nhỏ giọng nói: \”Mặc Ảnh, những người này ngươi lưu lại xử lý đi, chúng ta về trước thôi.\”

\”Dạ, chủ tử!\”

Nàng trầm thấp ho khan vài tiếng, đưa tay giữ chặt Cố Lưu Tích đang cúi đầu lặng im ở một bên, nói khẽ: \”Ta không sao, chúng ta trở về, được không?\”

Cố Lưu Tích nghe thấy nàng ho khan, tim co rút. Lời nói bên tai khiến nước mắt nàng đang kìm nén không thể kìm nổi nữa mà rơi xuống. Nàng miễn cưỡng gật đầu, đưa tay cẩn thận đỡ Văn Mặc Huyền lên kia cỗ xe ngựa. Trên đường, Tô Nhược Quân một mực xoa bóp huyệt vị cho Văn Mặc Huyền, giúp nàng giảm bớt mỏi mệt. Cố Lưu Tích thì không nói một lời, ngơ ngác nhìn các nàng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.