[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 16

Lúc Văn Mặc Huyền ngã xuống, Cố Lưu Tích vừa kịp xoay người ôm lấy nàng ấy. Bấy giờ, nửa thân dưới của nàng đang bị đè, có chút khó chịu. Mà càng làm cho nàng khó chịu hơn, chính là tình huống lúc này.

Mặt Văn Mặc Huyền gần sát mặt nàng, chóp mũi hai người đều đụng phải cùng nhau, hơi thở nhè nhè của nàng phả lên mặt Cố Lưu Tích. Hương thơm nhàn nhạt vị thuốc, chui thẳng vào mũi Cố Lưu Tích, làm thân thể nàng cứng đờ. Khuôn mặt cũng không cách nào kiềm chế mà đỏ bừng lên.

Văn Mặc Huyền sửng sốt giây lát, trên mặt cũng hồng hồng, giãy giụa muốn đứng lên. Hàn bá bối rối vén rèm xe lên: \”Tiểu thư, hai cô có ổn…\” Tiếng nói đang vang lên thấy hình ảnh như thế cũng dừng lại.

Cố Lưu Tích vội vàng ngồi dậy, đỡ Văn Mặc Huyền, quay đầu nhanh chóng nói: \”Hàn bá, chúng ta không sao, chỉ xém bị ngã thôi. Đã xảy ra chuyện gì?\”

\”Vừa có cỗ xe ngựa đi rất nhanh, làm ta phản ứng không kịp, đánh xe trượt vào cái hố. Cũng không biết đã sắp tới nơi rồi, còn chạy nhanh như thế làm chi?\” Sắc mặt Hàn bá không tốt lắm, hiển nhiên là rất bất mãn.

Cố Lưu Tích cười cười: \”Cũng may là không có chuyện gì. Nếu đã đến rồi, chúng ta liền xuống thôi, phiền Hàn bá dừng xe ngựa lại.\”

Hàn bá liên tục gật đầu: \”Được rồi, Biểu tiểu thư cùng Cố cô nương ở chơi vui vẻ, ta sẽ chờ hai người.\”

Cố Lưu Tích nhảy xuống trước, phát hiện nơi này cũng có mấy cỗ xe ngựa, còn có nhuyễn kiệu, nghĩ rằng cũng có người đến đây thưởng ngoạn. Vừa nghĩ, vừa đưa tay đỡ Văn Mặc Huyền xuống, bên tai lại nghe thấy giọng nam quen thuộc, còn xen lẫn chút vui mừng mà kêu lên: \”Lưu Tích!\”

Cố Lưu Tích chớp mắt, tay vẫn nắm chặt tay Văn Mặc Huyền vững vàng đỡ nàng xuống xe ngựa. Văn Mặc Huyền liếc nàng một cái, nhìn nam tử một thân cẩm y, mặt mũi tràn đầy vui mừng đang chạy chậm đến.

Hôm nay Lâm Việt bị trong nhà thúc giục, hẹn tiểu thư Chu gia đến núi Linh Nham du ngoạn. Vốn dĩ trong lòng chán nản không vui, nhớ đến bị Cố Lưu Tích cự tuyệt, hắn càng uể oải, vô cùng không muốn đi cùng cô nàng tiểu thư Chu gia ngang ngược kia.

Thấy xe ngựa Chu gia vượt nhanh một chiếc xe ngựa khác, hắn đã không vui, nhìn về phía kia một chút, kết quả lại gặp Cố Lưu Tích làm hắn ngày nhớ đêm mong, con mắt lập tức sáng lên. Thấy nàng cẩn thận đỡ một cô nương áo trắng, lại nhớ tới ngày ấy, nàng nói đã ước hẹn cùng người khác, thì ra không phải là đại công tử Tô phủ, mà là một cô nương. Trái tim vốn đang chịu đả kích liền sống lại, kinh hỉ mở miệng gọi Cố Lưu Tích.

Lúc đến gần, vui vẻ vẫn không giảm: \”Lưu Tích, thật trùng hợp nha, muội cũng tới núi Linh Nham sao?\” Thấy bên cạnh nàng là Văn Mặc Huyền ôm yếu bệnh tật, hơi kinh ngạc, nhưng vẫn hữu lễ hỏi: \”Không biết vị cô nương này là?\”

Cố Lưu Tích hơi nghiêng người đỡ lấy Văn Mặc Huyền, thản nhiên hữu lễ đáp: \”Thật là khéo, đây là vị bằng hữu ta nói đến.\”

\”Xin chào, tại hạ là Lâm Việt, nghe Lưu Tích từng nói qua cô nương là người Tô phủ, không biết tên họ cô nương là?\”

Cố Lưu Tích nghe xong khẽ nhăn mày. Nàng lo lắng Văn Mặc Huyền không tiện giới thiệu, định qua loa trả lời, Văn Mặc Huyền đã chủ động mở miệng: \”Ta họ Văn, chỉ là họ hàng của Tô phủ mà thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.