—–\”Văn Mặc Huyền bật cười: \”Con ma men này, hiện tại mới giờ Mùi thôi. Huống hồ trên người nàng toàn mùi rượu, ai muốn ngủ với nàng chứ.\”\”—–
Sau khi vào phòng, âm thanh huyên náo lập tức bị vách tường dày ngăn cách, không gian yên tĩnh hơn nhiều.
Cố Lưu Tích chóng mặt, váng đầu được Văn Mặc Huyền ôm trở về. Mặc dù đã ngà ngà say nhưng nàng vẫn chưa mất hết ý thức, chẳng qua là chợt nổi tính trẻ con.
Văn Mặc Huyền đặt nàng lên chiếc giường rộng, bên trên có phủ thảm lông cừu dày, rất mềm. Cố Lưu Tích thoải mái đến lẩm bẩm mấy tiếng, làm Văn Mặc Huyền phải cười mỉm.
Văn Mặc Huyền chỉ nhìn nàng như vậy chốc lát đã đỏ mặt, sợ nàng tỉnh rượu sẽ đau đầu, định ra hỏi Tháp Lâm tìm chút thức uống giải rượu. Thế nhưng người nằm trên giường kia lại không chịu thả tay nàng ra.
Văn Mặc Huyền chống tay bên hông Cố Lưu Tích, thấp giọng dụ dỗ: \”Ngoan, buông tay nào.\”
\”Không muốn, nên ngủ rồi, ngươi muốn chạy đi đâu.\” Cố Lưu Tích mím môi, đôi mắt long lanh cố gắng trợn to, trừng nàng.
Văn Mặc Huyền bật cười: \”Con ma men này, hiện tại mới giờ Mùi thôi. Huống hồ trên người nàng toàn mùi rượu, ai muốn ngủ với nàng chứ.\”
Cố Lưu Tích rất bất mãn, hít hít mũi, hàm hồ nói: \”Nói bừa, ta mới uống có chút xíu, làm gì có mùi chứ.\”
Nói rồi lại ngửi ngửi trên người, cười vui vẻ: \”Không phải mùi rượu, thơm lắm, là mùi của thịt dê nướng.\”
\”Há…\” Văn Mặc Huyền bật cười ra tiếng, sau đó đè thấp người, tiến đến trước mắt nàng, nhẹ nhàng hít hà: \”Ừm, đúng là thơm, có mùi vị của thịt dê nướng.\”
Nàng dựa vào quá gần, Cố Lưu Tích không thấy rõ mặt của nàng, lấy tay đẩy nàng ra, đợi đến lúc tầm mắt rõ ràng, mới tự đắc nói: \”Ta nói không sai chứ, lổ mũi của ngươi không tốt, mới ngửi sai rồi.\”
Tay phải của nàng dán trên mặt Văn Mặc Huyền, khuôn mặt mang men say càng thêm xinh đẹp không gì bằng, ánh mắt nàng nhìn Văn Mặc Huyền có chút biến đổi.
Văn Mặc Huyền nắm lấy tay phải của nàng: \”Là ta ngửi sai rồi, mùi thơm như vậy, nếm thử át là không tệ.\” Nói xong không đợi Cố Lưu Tích nói tiếp đã cúi người hôn xuống.
Cố Lưu Tích vốn đang chóng mặt, lúc này bị người đoạt hô hấp, gắn bó dây dưa, đầu óc càng thêm mê ly. Hơi thở phát ra khe khẽ dinh dính, khiến ánh mắt Văn Mặc Huyền càng tối đi.
Lý trí trở về, buông tha đôi môi hồng nhuận của nàng, Cố Lưu Tích thở hổn hển hồi lâu, mới hàm hàm hồ hồ nói: \”Ngon hơn thịt nướng nhiều.\”
Văn Mặc Huyền sững sờ, nhìn người nọ say chếnh choáng, biểu lộ có chút vi diệu.
Cố Lưu Tích lúc này không còn biết đoán ý nữa rồi, vẫn níu lấy ống tay áo Văn Mặc Huyền lầu bầu: \”Ta muốn ăn thịt dê nướng.\”
\”Bánh gói thịt, cơm trộn, bánh tháp dầu (*)…\” Cố Lưu Tích căn bản chưa kịp ăn món gì, mà suốt hành trình cũng không ăn uống ngon lành, có lẽ là đói bụng, nên lúc này chỉ biết gọi tên những món mà Tháp Lâm giới thiệu.