Quyết định không ở tiểu viện Thái Hồ nữa, nên mấy ngày rảnh rồi này Cố Lưu Tích đã ra ngoài tìm kiếm chỗ thích hợp. Vì thời gian ở lại nơi này khá lâu, cứ ở khách điểm cũng bất tiện.
Chỉ là, tìm mấy ngày mà vẫn không kiếm được chỗ thích hợp. Không phải quá vắng vẻ, thì là tiểu viện quá lớn, nếu thuê thì phí phạm. Lại nhớ đến ngày mai là lễ Khất xảo, hơn nữa mấy ngày nay cũng không có đi gặp Văn Mặc Huyền đàng hoàng, Cố Lưu Tích tạm thời thả lỏng tinh thần, đến Tô phủ.
Lúc tới nơi, Tô Ngạn đang nói chuyện với Văn Mặc Huyền, Tô Nhược Quân thì đã trở về rồi, yên lặng ngồi ở một bên. Thấy nàng đến, hai người chào hỏi với nàng. Tiếp theo đều nhìn Văn Mặc Huyền với ánh mắt kỳ lạ.
Văn Mặc Huyền nào có để ý họ, chỉ gọi Tử Tô đi pha trà, sau đó cười nhạt nói: \”Hôm nay tới sớm như vậy, có phải là hết bận rồi chăng?\”
\”Chưa, nhưng nó không quan trọng, để đó chốc lát cũng không sao.\”
\”Cánh tay đỡ hơn rồi chứ?\”
\”Thuốc kia rất tốt, đã kết vảy rồi, cũng không đau nữa.\”
Văn Mặc Huyền gật đầu. Tô Ngạn mắt nháy với Tô Nhược Quân một cái, hai người rất nhanh mượn cớ rời đi. Cố Lưu Tích cứ thấy họ là lạ, nghi ngờ hoit: \”Sao lại thấy Tô Ngạn cùng Nhược Quân cô nương có hơi khác lạ, có phải là do ta không?\”
Văn Mặc Huyền liếc nhìn phương hướng bọn họ rời đi, lạnh nhạt nói: \”Không liên quan gì tới ngươi đâu, là hai người bọn họ rảnh quá thôi.\”
Cố Lưu Tích nghe ra vẻ ghét bỏ trong lời của nàng, khóe miệng không khỏi cong lên: \”Họ lại chọc giận ngươi sao?\”
Văn Mặc Huyền không có trả lời, trầm mặc một lát sau, mới ngập ngừng mở miệng: \”Ta nghe nói mấy ngày nay ngươi đang tìm chỗ ở?\”
Cố Lưu Tích sững sờ: \”A?\”
Văn Mặc Huyền thấy nàng kinh ngạc, lại thản nhiên nói tiếp: \”Tô Ngạn nói vô tình nhìn thấy ngươi, lúc này mới biết ngươi đang dạo tìm chỗ ở.\”
\”Ừ.\” Cố Lưu Tích không tiện phủ nhận, đành phải gật đầu. Trong lòng cũng biết, hành tung của mình đại khái cũng không giấu giếm Văn Mặc Huyền được. Chẳng qua nàng cũng không để tâm, dù sao một người xa lạ bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh nàng ấy, mấy người Tô Ngạn tất nhiên sẽ không yên tâm. Hơn nữa lời nói của Văn Mặc Huyền mang ý muốn giải thích, làm nàng khá vui vẻ. Người này vẫn luôn để ý tới cảm nhận của nàng như vậy.
\”Đã tìm mấy ngày, có phải không tìm được chỗ thích hợp không?\”
\”Trước mắt thì vẫn chưa, nhưng cũng không phải quá gấp, mấy ngày nữa ta lại đi tìm xem.\”
Văn Mặc Huyền gật đầu, cuối cùng từ tốn nói: \”Ngươi cảm thấy cảnh sắc Mặc viên như thế nào?\”
Cố Lưu Tích vẫn chưa hiểu ý Văn Mặc Huyền, chân thành đáp: \”Cách bài trí là tinh tế, cảnh trí tươi mát và yên tĩnh, rất đẹp!\”
\”Ừm, ngươi cũng đã cảm thấy nơi này rất tốt, nếu cho ngươi ở lại đây, ngươi có bằng lòng không?\” Giọng của nàng vẫn không nhanh không chậm, nhưng lại cúi đầu uống trà, không nhìn Cố Lưu Tích.