[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 142 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 142

—–\”Hơi thở quấn quít, dịu dàng như nước, lại không thể kìm nén sóng nhiệt trong cơ thể.\”—–

Cố Lưu Tích thấy nàng dù nghe lời uống thuốc, nhưng vẫn lười biếng nằm trên ghế thì có chút bất đắc dĩ. Nhớ đến lúc trước Tô Nhược Quân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói nàng quá dung túng Văn Mặc Huyền, giờ nàng chỉ biết cười lắc đầu.

Văn Mặc Huyền híp híp mắt: \”Nàng lắc đầu làm gì đó?\”

Đôi ngươi trong trẻo nhìn mình, Cố Lưu Tích chân thành nói: \”Nhớ lại Nhược Quân từng nói ta quá nghe lời ngươi, giờ ta đang nghĩ lại.\”

Mặt mày Văn Mặc Huyền cong cong, đưa tay ôm eo của nàng, kéo nàng lại gần. Trong đôi mắt đen láy tràn ra tia sáng nhạt, làm cho nụ cười vốn thanh nhã thêm một tia mị hoặc, ghé sát bên khóe môi nàng, nhỏ giọng nói: \”Nghĩ lại? Nàng quyết định sau này không nghe lời ta nữa?\”

Nàng tiếp cận quá gần, hơi thở thơm ngát quanh quẩn chóp mũi Cố Lưu Tích, lại bày ra tư thế cố ý dụ dỗ, mặt Cố Lưu Tích vụt cái đỏ bừng. Nhìn cánh môi mỏng mấp máy, cổ họng Cố Lưu Tích động đậy, cầm lòng không đặng, muốn hôn lên đó.

Phát hiện tâm tư này của nàng, Văn Mặc Huyền cười càng thêm rạng rỡ. Ngay tại lúc Cố Lưu Tích không nhịn nổi nữa, một giọng non nớt vang lên: \”Tỷ tỷ, Văn tỷ tỷ.\”

Âm thanh này, trong ngày xuân mà lại như tiếng sấm sét, đánh Cố Lưu Tích hồn phi phách tán, một ít tâm tư kiều diễm trong lòng đều bị đánh tan sạch sẽ. Chỉ thấy nàng giật bắn lên, lui vài bước, gượng gạo xoay người, đối với Đường Mạt đang tò mò nhìn mình, nàng đỏ mặt nói: \”Mạt Mạt đến rồi à.\”

Đường Mạt nhìn thấy Văn Mặc Huyền ngồi dậy, chân thành gật gật đầu: \”Văn tỷ tỷ, tỷ đã uống hết thuốc chưa?\”

Văn Mặc Huyền cười cười: \”Còn chưa uống, tỷ đang chuẩn bị uống nè.\”

Cố Lưu Tích thấy Đường Mạt không phản ứng gì lạ, nhẹ nhàng thở ra, cũng may bé còn nhỏ, đoán chừng không có nghĩ nhiều lắm, có lẽ vẫn chưa dọa hư trẻ con.

Nàng thở một hơi, đưa chén thuốc còn nóng cho Văn Mặc Huyền.

Văn Mặc Huyền hơi nhăn mày, đưa mắt nhìn Cố Lưu Tích rồi mới uống. Nhiều năm qua nàng đã hình thành một thói quen quái dị, uống thuốc như uống trà, dù có đắng cỡ nào cũng không uống cạn một lần cả. Trước kia không có Cố Lưu Tích nên nàng không có biểu hiện gì, hôm nay có người nuông chiều, uống thuốc lúc nào cũng vòi vĩnh đủ điều.

Đường Mạt nghiêng đầu nhìn Văn Mặc Huyền, lại nhìn qua Cố Lưu Tích: \”Văn tỷ tỷ, vừa rồi không phải là tỷ không muốn uống thuốc đấy chứ?\”

Tô Nhược Quân cứ thích lải nhải chuyện Văn Mặc Huyền không nghe lời, mấy ngày nay Đường Mạt ở bên nàng nhiều, cũng nghe không ít.

\”Sao?\” Văn Mặc Huyền khẽ sững sờ.

Đường Mạt chỉ chỉ Cố Lưu Tích, nhỏ giọng nói: \”Vừa rồi muội thấy tỷ tỷ đè tỷ, thật hung dữ, như muốn ăn người vậy. Có phải là muốn đánh tỷ không?\”

Văn Mặc Huyền ho khan một tiếng, vành tai trắng nõn đỏ hồng lên. Dù da mặt nàng dày cỡ nào, lúc này đối mặt với Đường Mạt khờ khạo ngây ngô thì cũng có chút lúng túng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.