[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 118 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 118

—–\”Lúc này Văn Mặc Huyền mới ngẩng đầu lên, ồm ồm nói: \”Là ta không tốt, khiến ngươi chịu tội.\”\”—–

Thanh Châu luôn yên bình lúc này đây lại nổi sóng ngầm mãnh liệt. Lúc tất cả chủ sự chưởng quản Thần Quyết cung, Liệt Diễm môn, Phi Ưng môn nhận được đưa tin, sắc mặt đều biến đen, trong mắt đầy kinh hãi khó hiểu. Tại thời điểm mấu chốt này mà lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Vội vàng điều động đội ngũ, cũng không quản sẽ oanh động cỡ nào, chỉ biết phải nhanh chóng truy tìm.

Nhóm Văn Mặc Huyền lên đường rời xa Thanh Châu, đã sớm ngờ tới cục diện này, cũng không để quan tâm lắm, tiếp tục chạy đi.

Sau khi đi được khoảng năm mươi dặm, tới một thôn nhỏ, thuộc hạ mà Mặc Ảnh bố trí vội vàng ra đón, nhỏ giọng thưa: \”Công tử.\”

Văn Mặc Huyền khẽ gật đầu, sau đó trở mình xuống ngựa, trực tiếp ôm Cố Lưu Tích xuống, làm cả đám người há hốc miệng.

Ở trước mặt mọi người, rõ ràng là tiểu công tử ôm một thiếu niên khác xuống, điều này đối với bọn hắn mà nói, thật sự chấn động không nhẹ.

Mặc Ảnh và Ảnh Tử nhìn thấy mấy võ lâm nhân sĩ mang đầy nét mỏi mệt mà còn trợn mắt há miệng, có chút bất đắc dĩ. Cố Lưu Tích thì càng nóng mặt, quẫn bách không thôi.

Văn Mặc Huyền chỉ sợ làm nàng đau tay, làm gì quản đến những chuyện khác. Đợi Cố Lưu Tích đứng vững, nàng nói: \”Các vị đều có thương tích trong người, nên đi vào nghỉ ngơi trước. Ta đã mời đại phu, đợi chữa thương xong chúng là cần lên đường ngay. Những kẻ đó sợ là sẽ không bỏ qua.\”

Mọi người đều ôm quyền: \”Đa tạ Văn công tử.\”

Văn Mặc Huyền sai người dẫn mọi người về phòng, lập tức căn dặn Liêu Nguyệt ôm Tiêu Uẩn: \”Mang ta đi tìm Nhược Quân!\”

Đang nói chuyện thì Tô Nhược Quân cũng chạy tới, vội vội vàng vàng hỏi: \”Cứu được rồi sao?\”

Văn Mặc Huyền gật gật đầu, mà Tô Nhược Quân cũng nhìn thấy phụ nhân Liêu Nguyệt đang ôm, mừng rỡ. Lại lập tức phát hiện hai người một thân máu đen, còn có cái tay Cố Lưu Tích rủ xuống bên người, lập tức cả kinh: \”Bị thương?\”

Sắc mặt Văn Mặc Huyền hơi âm u: \”Ta không sao, tỷ mau xem tay của Tích nhi đi.\”

Mọi người vội đi vào phòng của Tô Nhược Quân. Căn dặn Liêu Nguyệt để người trên giường, sau đó Tô Nhược Quân đưa hòm thuốc đến, cởi bỏ vải băng đẫm máu trên tay phải của Cố Lưu Tích.

Văn Mặc Huyền chăm chú nhìn chằm chằm vào tay Cố Lưu Tích, nói với Liêu Nguyệt: \”Đi đưa cho những người đó chút ít thuốc trị thương, để ý hành động của bọn hắn.\”

\”Dạ.\”

Mà lúc này, vải băng dầy kia đã được mở ra, trong nháy mắt chứng kiến miệng vết thương, Tô Nhược Quân đều hít hơi lạnh. Vết thương máu thịt mơ hồ đã ngưng chảy máu, có thể thấy cả xương trắng bên trong. Mà da thịt quanh vết thương bị đâm xuyên đã tái đi, căn bản không nhìn ra hình dáng trắng nõn xinh đẹp trước đó, khó trách sắc mặt A Mặc khó coi như vậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.