[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt][Edit] [Đang Beta] Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh – Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 11

Mặc Ảnh vốn ngại chuyện nam nữ khác biệt nên không đi vào, lúc này cũng bất chấp, xông vào theo, lập tức muốn động thủ nữa.

Tử Hi không hề buông lỏng tay, gấp giọng nói: \”Vì sao đêm hôm khuya khoắc Cố cô nương lại xông vào Tô phủ? Vô luận vì sao cô đến đây, đừng hòng tổn hại chủ nhân!\”

Mặc Ảnh nghe thế thì ngừng lại, cũng nhận ra kia là Cố Lưu Tích.

Cố Lưu Tích khàn khàn nói: \”Ta đến thăm nàng, tuyệt không có dụng ý xấu.\”

Mắt thấy Văn Mặc Huyền cắn chặt hàm răng, khóe miệng đã chảy máu, Cố Lưu Tích không nhịn được nữa. Nàng bước nhanh qua, kéo khăn vải gần đó lau khô tay, cầm bộ y phục ngăn cách thân thể ướt đẫm của mình. Đưa tay lên dịu dàng cạy mở miệng Văn Mặc Huyền ra, rồi nhét tay mình và giữa hàm của nàng, gấp giọng nói: \”Nhét thanh gỗ mềm vào đi!\”

Bích Thanh đứng một bên đang muốn chất vấn thì bỗng ngẩn người, rồi tranh thủ nhét thanh gỗ vào. Bấy giờ Cố Lưu Tích mới rút bàn tay đau điếng của mình ra. Xoắn ống tay áo ướt nhẹp lên, vận nội lực đưa vào trong cơ thể Văn Mặc Huyền.

Ai ngờ ba người nọ sợ hãi khẩn trương kêu lên: \”Dừng tay!\”

\”Dừng tay!\” Từ ngoài cửa truyền tới tiếng quát y hệt, dĩ nhiên đã không kịp, nhất thời lòng cả đám người như rơi xuống vực sâu!

Tô Nhược Quân chỉ choàng tấm áo mỏng, chân ngọc cũng đi trần, trên mặt tràn đầy sợ hãi…

Tử Tô vừa chạy tới cũng rơi lệ đầy mặt!

Lúc này Cố Lưu Tích một lòng đặt ở trên người Văn Mặc Huyền, nghe tiếng kêu sợ hãi của mấy người kia trong lòng cũng căng thẳng không thôi, mà biểu hiện của bọn họ sau đó càng khiến nàng có chút ngạt thở. Nhưng nội lực đã phóng ra thì không dám thu về.

Ngoài tiếng sấm sét tiếng mưa rơi ẫm ĩ bên ngoài, cùng tiếng kêu đau đớn đầy khắc chế của Văn Mặc Huyền, không còn tiếng động nào khác. Tia chớp trắng sáng đánh xuống, ánh lên khuôn mặt mấy người, thê lương tái nhợt.

Thời gian chầm chậm trôi đi, thân thể Văn Mặc Huyền dần dần bớt run rẩy, tiếng rên cũng dần nhỏ lại, cuối cùng mềm nhũn tựa trong ngực Cố Lưu Tích.

Đám người Mặc Ảnh bi phẫn gần chết, nhưng Tô Nhược Quân lại thấy sự huyền diệu đến khó tin trong cơn tuyệt vọng, lập tức đôi mắt càng ngày càng sáng.

Ngoài cửa vang lên tiếng kêu khe khẽ, Tô Ngạn vọt vào: \”Nhược Quân, chủ tử sao…\” Chứng kiến Cố Lưu Tích đang truyền nội lực cho Văn Mặc Huyền, cũng lập tức cứng đờ.

Tô Nhược Quân lại khẽ cười một tiếng: \”Mọi người đừng khẩn trương, A Mặc bình thường lại rồi, không sao nữa rồi.\”

Tử Tô run rẩy nói: \”Thật sự… Chủ tử… Không phải…\”

Giữa lúc nàng run run lắp bắp, giọng nói yếu ớt nhỏ xíu của Văn Mặc Huyền vang lên: \”Ta… không sao, mọi người… đừng… đừng có động đến nàng.\”

Nghe thấy tiếng Văn Mặc Huyền, trái tim đang ở dưới vựuc sâu của cả đám người như được cứu rỗi, đều đã qua rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.