Đôi mắt của Khúc Mặc Thương quá nóng bỏng, linh hồn non nớt này chưa từng trải qua tình người ấm lạnh, cũng chưa từng nếm trải chua ngọt đắng cay của tình yêu, chỉ biết cảm xúc dâng trào trong lòng lúc này đã thôi thúc cô si mê nhìn Lâm Thanh Hàm.
Cô không có học cách che giấu, Lâm Thanh Hàm lại thấy rõ, nàng đã thấy loại ánh mắt này rất nhiều. Trong kính sợ có chút si mê, trong kinh diễm cũng có mang theo du͙c vọng, nói trắng ra là lộ liễu hoặc ra vẻ thâm tình, nhưng với nàng bất quá đều là râu ria, nàng cũng sẽ không xúc động trước loại ánh mắt này.
Nhưng Khúc Mặc Thương trước mặt khác với bọn họ, đôi mắt trong suốt kia lúc này không che giấu được chút tâm tư, không có dục vọng khiến người phiền chán, cũng không có làm người khó chịu, chỉ là niềm vui đơn thuần, giống như nhìn thấy thứ gì mình thích, vui sướng thỏa mãn.
Điều này khiến Lâm Thanh Hàm lần đầu tiên phát hiện, hóa ra đôi mắt cũng có thể lộ ra ngọt ngào như được bọc trong mật. Khúc Mặc Thương nhìn nàng như vậy, lẽ ra nàng phải bối rối cùng kinh ngạc. Nhưng nhìn tâm tình của mình, thực sự là có kinh ngạc, nhưng thay vì bối rối lại có một loại vui mừng.
Khi Lâm Thanh Hàm lấy lại tinh thần cũng vì kinh hỉ này mà có chút bối rối, không biết có phải nàng đối với Khúc Mặc Thương đã vượt xa quá hay không. Khúc Mặc Thương mất trí nhớ mới mười lăm tuổi, kỳ thực vẫn còn là một đứa trẻ, ở tuổi này cô còn chưa trưởng thành, tình yêu của cô chỉ mới bắt đầu nảy mầm, nàng can thiệp vào có khiến cô lầm đường lạc lối hay không?
Ý thức được điểm này, Lâm Thanh Hàm bất giác cau mày phiền muộn nhìn sang chỗ khác. Mà cảm xúc đột nhiên thay đổi của nàng cũng làm Khúc Mặc Thương định thần lại, có chút tâm hoảng ý loạn dời mắt, đưa tay cầm lấy tách trà rót vào miệng.
Trà rất nóng, một ly kia là Lâm Thanh Hàm vừa mới rót cho cô. Lâm Thanh Hàm lập tức vội vàng nói: “Coi chừng nóng!” Giọng nói rơi xuống khiến Khúc Mặc Thương suýt chút nữa phun trà ra, nhưng sợ cảnh tượng này sẽ quá xấu hổ, cho nên cô ngậm lại, vẫn là Lâm Thanh Hàm vội vàng rút khăn giấy ra đưa cho cô: \”Mau nhổ ra!\”
Khúc Mặc Thương nhận khăn giấy, sau đó cúi đầu nhanh chóng hạ đầu lưỡi nhổ ra, cảm giác đau đớn truyền đến từ đầu lưỡi khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Vốn dĩ cô hoảng sợ phát hiện mình đối với Lâm Thanh Hàm có cảm giác kỳ quái, mà tựa hồ Lâm Thanh Hàm đã phát hiện ra, Khúc Mặc Thương càng nghĩ đến chuyện này càng chán nản, hơn nữa đầu lưỡi đau đến khó chịu, đôi mắt không khỏi đỏ lên.
Lâm Thanh Hàm nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của cô, sắc mặt hơi thay đổi, cho rằng cô bị bỏng nặng, nàng vội vàng đứng lên: \”Thế nào, có đau không, cho tôi xem?\”
Khúc Mặc Thương che miệng lắc đầu, Lâm Thanh Hàm vươn tay nắm lấy tay cô, cảm giác ấm áp mềm mại làm cho Lâm Thanh Hàm đình trệ một lúc, nhưng sau đó động tác của nàng trở nên cứng rắn hơn: \”Ngoan một chút, cho tôi xem có bị phồng không.\”
Khúc Mặc Thương không lay chuyển được nàng, cho nên ngoan ngoãn mở miệng, mơ hồ nói, \”Không có.\”
Lâm Thanh Hàm niết nhẹ ngón tay lên cằm Khúc Mặc Thương, cau mày cẩn thận nhìn đầu lưỡi đang hơi thè ra của cô. Cái lưỡi mềm mại hồng phấn đã bị vệt đỏ hằn lên, hiển nhiên là bị bỏng.