[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng – Phiên ngoại – Kiếp trước (12) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng - Phiên ngoại - Kiếp trước (12)

Khúc Mặc Thương không biết mình đã uống bao nhiêu, đây là lần đầu tiên cô uống rượu, kỳ quái chính là đầu óc cô luôn tỉnh táo, có lẽ là do cô có tửu lượng khá tốt.

Lần đầu tiên Khúc Mặc Thương thực sự vui mừng vì Khúc Mặc Thương kia vẫn còn lương tâm để lại cho mình rất nhiều thứ, tuy hơi muộn nhưng cũng cứu cấp.

Vốn dĩ Lâm Thanh Hàm muốn chia sẻ với cô một ít, nhưng lại bị cô cự tuyệt, cuối cùng Từ Mậu Thăng lớn đầu lưỡi bảo đảm với Lâm Thanh Hàm, hắn trở về nhất định sẽ tận lực thư thả mấy ngày, sau đó bị cấp dưới mang trở lại khách sạn.

Khúc Mặc Thương uống rất nhiều, căn bản cô chưa bao giờ đụng đến rượu, nếu không phải Khúc Mặc Thương kia xã giao luyện ra tửu lượng, cô đã sớm say chết rồi.

Tiễn Từ Mậu Thăng đi, Khúc Mặc Thương mới tê liệt ngồi xuống bàn ăn, ghét vào kia xoa xoa đầu.

Lâm Thanh Hàm xin một ly nước mật ong, vội vàng đút cho cô: \”Này, mau uống chút nước mật ong đi.\”

Khúc Mặc Thương ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt mông lung nhìn nàng: \”Nước mật ong, uống … uống một chút.\”

Lâm Thanh Hàm đã kêu hai người kia về, nàng cũng say không lái xe được nên gọi tài xế.

Sau khi cho cô uống nước mật ong xong, Lâm Thanh Hàm nhìn Khúc Mặc Thương đang có chút say, nghĩ nếu cô về muộn chỉ sợ vợ chồng Khúc Thịnh sẽ không tiện chăm sóc cô, cho nên thấp giọng nói: \”Chị say rồi, hiện tại đã muộn nên đêm nay đến nhà tôi đi, nói với ba mẹ chị một tiếng được không?\”

Đại não của Khúc Mặc Thương xoay chuyển có chút chậm, cô suy nghĩ một chút rồi chậm rãi gật đầu, sau đó bật cười: \”Đến nhà em, được a.\”

Lâm Thanh Hàm sờ sờ mặt cô, gương mặt vừa đỏ vừa nóng, \”Chị có cảm thấy buồn nôn không, còn có thể đi không? Để chị uống rượu thay tôi, đều say đến choáng váng.\”

Khúc Mặc Thương chỉ cười, tay của Lâm Thanh Hàm có chút mát lạnh, dán vào rất thoải mái, cho nên cô rất không khách khí cầm tay Lâm Thanh Hàm dán lên mặt mình.

Ngón tay Lâm Thanh Hàm có chút cứng ngắc, nhưng người say trước mặt đang nắm lấy tay nàng như mèo con ôm cá, nàng có chút ẩn nhẫn cúi đầu: \”Chúng ta trở về được không?\”

Khúc Mặc Thương nghe lời đứng dậy, loạng choạng cùng nàng xuống lầu. Ngồi trong xe, Khúc Mặc Thương phi thường yên tĩnh, cũng không mượn rượu làm càn, chỉ ngồi ở kia nghiêm túc nhìn Lâm Thanh Hàm giống như đang ngắm cảnh, nhìn đến không chớp mắt không nói, còn thường thường khẽ mỉm cười.

Vốn dĩ Lâm Thanh Hàm luôn yên tĩnh nhìn ở phía trước, bị cô nhìn lâu như vậy, quay đầu nhìn bộ dáng đáng yêu của cô, không khỏi ôn thanh nói: \”Nhìn cái gì vậy, cười đến giống như tên ngốc.\”

Khúc Mặc Thương nghe vậy càng cười đến vui vẻ: \”Nhìn em a, rất đẹp, nhìn liền không nhịn được muốn cười.\”

“Ngốc.” Lâm Thanh Hàm có chút thở dài nói.

Khúc Mặc Thương có chút ủy khuất: \”Sao em lại nói tôi ngốc.\”

Lâm Thanh Hàm bật cười: \”Được, không ngốc, chỉ ngốc một chút mà thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.