Lâm Thanh Hàm họp xong tâm tình cũng không tốt, nhưng lại bị Khúc Mặc Thương chọc cười. Quả nhiên, cô thỉnh thoảng ngớ ngẩn đặc biệt đáng yêu.
Nhìn thấy Lâm Thanh Hàm cười, Khúc Mặc Thương càng thêm xấu hổ, nhưng Lâm Thanh Hàm không hiểu sao lại muốn trêu chọc cô, nàng ngồi xuống nhìn Khúc Mặc Thương nói: \”Đây là lần đầu tiên có người khen tôi như vậy.\”
Khúc Mặc Thương còn tưởng nàng đang nói mình khen nàng lợi hại, nghi hoặc hỏi: \”Sao có thể, em thật sự rất lợi hại, nói rất tốt, hơn nữa em lại là tổng tài, sao có thể không có người khen em?\”
Ánh mắt Lâm Thanh Hàm khẽ đảo, khẽ cười nói: \”Ý của tôi là, không ai nghe tôi nói xong lại khen tôi xinh đẹp.\”
Khúc Mặc Thương đột nhiên không kịp phòng bị trước những gì nàng nói, mặt đỏ bừng, há miệng không nói được câu nào: \”Kia… kia sao có thể, vốn dĩ em đã rất xinh đẹp, không, không phải, ý tôi là em là lão bản của bọn họ, khí tràng lại cường như vậy, ai dám khen em ở trước mặt em.\”
Lâm Thanh Hàm liếc nhìn cô một cái: \”Vậy sao chị dám?\”
Ánh mắt Khúc Mặc Thương dao động, sờ sờ lỗ tai, cuối cùng ánh mắt nhanh chóng đặt ở trên cái cốc của Lâm Thanh Hàm: \”Lâm, tôi đi lấy trà cho em.\”
Nhìn cô cầm cốc chạy đi, Lâm Thanh Hàm cười lắc đầu, nhưng sau khi trêu chọc người xong, nàng thần thanh khí sảng, cúi đầu chuyên tâm làm việc.
Ngày đầu tiên đi làm, Lâm Thanh Hàm không an bài nhiều việc cho cô để cô thích nghi với công việc, chỉ đưa cho cô một xấp tài liệu để cô đọc trong văn phòng.
Sau khi Khúc Mặc Thương mang trà về, cô ngồi vào bàn làm việc và đọc kỹ thông tin tài liệu nàng đưa cho cô. Lâm Thanh Hàm nói ở đây có một số hạng mục cùng thông tin cơ bản vào thời điểm đó, mấy phần tư liệu này có tồn tại lỗ hỏng, để Khúc Mặc Thương tự mình nhìn xem ở đó có vấn đề gì.
Khúc Mặc Thương đang ôm một xấp tài liệu, có chút khẩn trương, mặc dù biết Lâm Thanh Hàm không vì thử mình, nhưng cô vẫn muốn thể hiện những mặt tốt nhất của mình cho đối tượng mình thầm thích, vậy trong mắt nàng có phải cô đáng tin cậy một chút hay không?
Sau khi Lâm Thanh Hàm hoàn thành việc đang làm, nàng nhìn lên thấy Khúc Mặc Thương đang ngồi đó xem tài liệu. Nàng luôn biết Khúc Mặc Thương đang học tập, nhưng nàng chưa từng thấy bộ dáng Khúc Mặc Thương nghiêm túc đọc sách làm việc trông như thế nào.
Cô ngồi rất đoan chính, sống lưng thẳng nhìn rất đẹp. Khi xem tài liệu đầu hơi nghiêng, mắt chuyên chú thâm thúy, hơi cúi đầu xuống, khi mắt lướt qua tờ giấy thì đầu cô chậm rãi chuyển động. Cô mím môi dưới, lông mày nhíu lại, đưa tay làm dấu trên tờ giấy, nhìn giống như học sinh đang ứng phó với kỳ thi lớn.
Nhưng lúc này cô mặc áo sơ mi màu lam, sườn mặt tinh xảo có chút trầm ổn, lại không có chút cảm giác non nớt, nếu không nói trí nhớ của cô vẫn là mười lăm tuổi, sẽ không có người phát hiện ra có cái gì không đúng.
Lâm Thanh Hàm vừa nhìn cô vừa suy nghĩ, khi Tôn Nhã gõ cửa đi vào nàng mới lấy lại tinh thần, nhanh chóng nhìn sang chỗ khác. Mà Khúc Mặc Thương quá tập trung bị cả kinh rồi lấy lại tinh thần, lễ phép cười với Tôn Nhã vừa đi vào.