Phó Thư Nghiên ngủ một giấc dài, trong mộng cô xuyên về thời điểm chia tay với Cố Nguyễn. Cô chỉ nhớ trong giấc mơ, Cố Nguyễn rời đi không quay đầu lại, mặc kệ cô gọi thế nào cũng không quay lại, cô rất khổ sở, đôi mắt đau đớn lại chua xót.
Cố Nguyễn ngủ rất muộn, mơ mơ màng màng nghe được người trong ngực trầm thấp khóc thút thít, lập tức bừng tỉnh.
Nàng vừa mở mắt ra đã thấy thân thể Phó Thư Nghiên co rúm lại, ở kia khóc, nàng nhanh chóng vươn tay ôm lấy cô: \”Thư Nghiên sao vậy?\”
Phó Thư Nghiên không trả lời, nhưng Cố Nguyễn phát hiện người trong ngực mình rất nóng, đưa tay ra sờ quả thực nhiệt độ không bình thường. Nàng vội vàng ngồi dậy, lay Phó Thư Nghiên: \”Thư Nghiên, dậy đi, chị gặp ác mộng sao?\”
Phó Thư Nghiên bị nàng đánh thức, mở mắt ra nhìn Cố Nguyễn, ủy khuất trong mơ cũng không nguôi ngoai, còn sắp khóc: \”Hỗn đản.\”
Cố Nguyễn không hiểu, nghĩ cô quá khó chịu, vội vàng ôm cô dỗ dành: \”Là em hỗn đản, chị bị sốt, có khó chịu không?\”
Cuối cùng Phó Thư Nghiên cũng thanh tỉnh, cau mày xoa đầu, \”Đau đầu.\”
Cố Nguyễn nhanh chóng đứng dậy lấy nhiệt kế ra. Khi nàng trở lại phòng, Phó Thư Nghiên co người dưới chăn bông, Cố Nguyễn vươn tay nhẹ nhàng kéo chăn bông của cô: \”Chị buông ra trước, em kiểm tra nhiệt độ cho chị.\”
Phó Thư Nghiên ló đầu ra: \”Em đưa quần áo cho chị trước được không?\”
Tối qua Cố Nguyễn lau thân thể cho cô cũng không có mặc quần áo cho cô, chỉ ôm người trần trơn bóng đi ngủ. Nghe cô nói vậy, Cố Nguyễn câu môi cười, đứng dậy lục tìm trong tủ một chiếc áo sơ mi và qυầи иᏂỏ sạch: \”Em mặc cho chị nhé?\”
Phó Thư Nghiên lắc đầu, trốn dưới chăn bông sột soạt mặc quần áo vào, mặt Cố Nguyễn ửng đỏ nhìn cô cũng không nhịn được cười. Sau khi mặc quần áo xong, Cố Nguyễn kẹp nhiệt kế cho cô, lại sờ trán cô: \”Ngoài đau đầu ra còn có chỗ nào khó chịu không?\”
Phó Thư Nghiên chỉ vào cổ họng mình: \”Đau họng.\” Giọng cô có chút khàn khàn.
Cố Nguyễn nghe cô nói liền cau mày: \”Chắc là bị cảm, chẳng lẽ tối qua đổ mồ hôi lạnh?\” Nàng có chút ảo nảo, trước đó Phó Thư Nghiên uống say ngồi xổm ở cửa lâu như vậy, sau đó lại xúc động khóc nhiều như vậy, kết quả là tối qua nàng lăn lộn cô đến lợi hại, lúc này mới làm cô sinh bệnh.
Nghĩ nghĩ nàng lấy điện thoại ra, gọi cho người đại diện: \”Chu tỷ, hôm nay tôi muốn nghỉ một ngày. Ừm, bị ốm đau đầu.\”
\”Cố Nguyễn, hiện tại em chỉ là tiểu minh tinh mười tám tuyến, em nghĩ em là tai to mặt lớn sao? Chuyện tối qua, đối phương đã trực tiếp báo cáo với Hoắc tổng kia. Hoắc tổng yêu cầu tôi thông báo để em lập tức đến công ty, đêm nay em đến khách sạn Đan Phong nhận lỗi, nếu hậu quả tự em chịu trách nhiệm.\”
Cố Nguyễn mím chặt môi, cầm điện thoại trong tay không nói gì, nhưng đột nhiên tay nàng trống rỗng, điện thoại đã bị Phó Thư Nghiên đoạt lấy, mặt lạnh nói: \”Cô nói với Hoắc Thâm, Cố Nguyễn sẽ không đi, nếu muốn hủy hợp đồng thì hủy đi, đừng dùng tâm tư đáng khinh đi hại người khác.\”