[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 82 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 82

Một tay Cố Nguyễn ôm cô, một tay lấy chìa khóa ra mở cửa. Lúc này Phó Thư Nghiên thực sự đã say, hai chân tê dại căn bản đứng không nổi, cứ như vậy treo trên người Cố Nguyễn.

Cố Nguyễn lao lực mới có thể ôm cô, cuối cùng nửa chống nửa ôm người vào nhà, chính mình cũng ra một thân mồ hôi. Cửa còn chưa đóng lại, nàng dìu Phó Thư Nghiên đến ghế sô pha, chuẩn bị đi đóng cửa thì Phó Thư Nghiên vòng tay ôm eo nàng: \”Em không được đi, A Nguyễn, em đừng đi.\”

Thân thể Cố Nguyễn đông cứng lại, hai người dây dưa nhiều năm như vậy, nàng chưa từng nghe thấy lời này từ miệng Phó Thư Nghiên. Mỗi lần cô đến tìm nàng, vẻ mặt đều có chút lạnh lùng, nói chuyện cũng chưa từng mềm yếu, cái gì nàng đừng rời đi, cái gì yêu thích nàng, nàng đều chưa từng nghe qua.

Nàng có thể cảm giác được Phó Thư Nghiên thích nàng, nhưng nàng không chắc chắn loại thích này có đơn thuần hay không, có bắt nguồn từ tình yêu hay không.

Bởi vì không có nàng thì Phó Thư Nghiên vẫn là Phó Thư Nghiên, nàng không biết mình có cái gì đáng giá với tình yêu của Phó Thư Nghiên, theo nàng xem ra cô có gia cảnh tốt, lớn lên xinh đẹp lại có tài hoa, tuổi còn trẻ đã là thiết kế sư của công ty SY, chưa từng có người nghi ngờ năng lực của cô.

Mà nàng, lúc đầu cùng Phó Thư Nghiên ở bên nhau, bất quá là Phó Thư Nghiên nhất thời hứng khởi bao dưỡng nàng, cô là người tiêu sái, cũng ham chơi, nàng luôn sợ hãi mình và cô ở bên nhau chỉ là gặp dịp thì chơi, thích người và thích búp bê hoàn toàn khác nhau.

Nàng cúi đầu nhìn người đang ôm eo mình, vẻ mặt phức tạp, nhỏ giọng nói: \”Tôi đi đóng cửa, chị buông tay trước được không?\”

Phó Thư Nghiên lẩm bẩm rồi mới buông tay. Sau khi đóng cửa lại, Cố Nguyễn nhìn người đang nằm trên sô pha, cảm thấy trong lòng rất loạn. Phó Thư Nghiên đã lâu không liên lạc với nàng, nàng đều nghĩ cô đã thực sự từ bỏ nàng.

Nhưng đêm nay cô say khướt chạy tới nhà nàng, hiện tại nằm ​​trong nhà của nàng, nói những lời này với nàng.

Cố Nguyễn đứng trước mặt Phó Thư Nghiên, im lặng một lúc lâu. Thấy cô khó chịu lẩm bẩm, Cố Nguyễn thở dài, bước đến sô pha nhẹ giọng nói: \”Phó Thư Nghiên, chị có nghe hiểu tôi nói không? Chị đang sống ở đâu, tôi đưa chị về nhé?\”

Hai mắt Phó Thư Nghiên đau lại chua, nhưng vẫn nghe thấy lời nói của Cố Nguyễn, cô mở mắt cố gắng ngồi dậy, mắt say lờ mờ mông lung mà nhìn nàng: \”Tôi không muốn về, tôi tới đây chính là tìm em.\”

Trái tim Cố Nguyễn đập có chút nhanh: \”Chị nói cái gì?\”

Phó Thư Nghiên nhìn nàng, đầu óc đã thanh tỉnh rất nhiều, nhưng vẫn còn men say, lá gan cũng lớn hơn. Nghĩ đến những lời Lâm Thanh Hàm nói, cô chật vật đứng dậy, tuy ý thức rất rõ ràng nhưng thân thể không tự chủ được mà suýt chút nữa ngã xuống.

Cố Nguyễn vô thức bước tới đỡ cô, Phó Thư Nghiên thuận thế ôm lấy nàng. Cố Nguyễn bị cuốn vào trong ngực cô, mùi nước hoa quen thuộc xen lẫn mùi rượu xộc thẳng vào mặt, hô hấp mang theo nhiệt khí thổi vào cổ khiến nàng nổi da gà.

\”Phó Thư Nghiên?\”

Phó Thư Nghiên trực tiếp ôm lấy nàng: \”A Nguyễn, tôi chỉ muốn hỏi em một câu, em còn yêu tôi không. Tôi chịu không nổi nữa, đã 6 năm, cơ hồ mỗi ngày tôi đều suy nghĩ, khi nào em mới có thể hồi tâm chuyển ý. Tôi biết là tôi không tốt, tôi mạnh miệng, luôn không nói chuyện tốt với em, tôi cũng biết trước kia tôi đã không làm tốt, làm tổn thương em. Thực xin lỗi, tôi có chỗ nào không tốt em nói cho tôi biết, tôi nhất định sẽ sửa. Em… sau khi em rời đi, tôi không còn ra ngoài với bọn họ nữa, cũng cắt đứt liên hệ với đám người Lưu Diệp, tôi biết bọn họ khi dễ em, tôi vẫn muốn xin lỗi em, nhưng… nhưng em không cho tôi cơ hội. Tôi… trước nay chưa từng thổ lộ với em, chính là… tôi thích em, rất rất thích. Lần đầu tiên nhìn thấy em hát trên sân khấu, tôi đã cảm thấy em rất đẹp, bao dưỡng em là tôi… là tôi quá ngu ngốc, sợ em không thích… không thích tôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.