Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Lâm Thanh Hàm đưa Khúc Mặc Thương đi làm, sau đó lái xe trở về công ty.
Trước khi xuống xe, Lâm Thanh Hàm hỏi cô: \”Hôm nay có bận không?\”
Khúc Mặc Thương cau mày, có chút ai oán: \”Bận.\”
Lâm Thanh Hàm bật cười: \”Vậy lại phải tăng ca sao?\”
Khúc Mặc Thương suy nghĩ một chút: \”Có thể là vậy.\”
\”Vậy em tới đón chị, nếu không quá muộn, buổi tối em mua chút rau, chị muốn ăn gì em mang tới đây.\” Thần sắc Lâm Thanh Hàm ôn hòa, đối mặt với Khúc Mặc Thương thì nàng luôn có thể lấy ra toàn bộ ôn nhu cùng nhẫn nại.
Khúc Mặc Thương lắc đầu, nhưng vẻ mặt rất nghiêm túc: \”Em không có nhiều thời gian rảnh, tan tầm liền về nhà chờ chị đi, chị làm xong sẽ trở về. Tối qua chị nói đùa đấy, từ nhà đến đây mất hơn ba mươi phút, em về nhà nấu cơm tới đây sẽ mệt.\” Vừa nói, cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, theo bản năng hỏi: \”Lúc trước em mua phòng có phải là chọn vị trí không? Cố ý mua nơi đó sao?\”
Khúc Mặc Thương phát hiện ra một vấn đề, từ nhà đến Thiên Thịnh và Cảnh Thái căn bản đều không xa, chỉ trong vòng hai mươi ba phút.
Lâm Thanh Hàm sửng sốt một chút, sau đó quay đầu đi: \”Không có, tùy ý chọn.\”
Động tác này rõ ràng chính là giấu đầu lòi đuôi, Khúc Mặc Thương vừa tức giận vừa buồn cười, vươn tay bóp bóp mặt nàng: \”Căn hộ này là mua trước khi xuất ngoại, em đã sớm tính toán bắt cóc chị tới nơi này.\”
Lâm Thanh Hàm cúi đầu đỏ mặt tía tai, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn cô, cười cười: \”Em thừa nhận, cho dù năm đó chị từ chối em, sau đó ra nước ngoài. Em vẫn đang tính toán làm cách nào theo đuổi được chị, lúc đó em nghĩ, trừ khi chị kết hôn, nếu không em tuyệt đối sẽ không từ bỏ.\”
Khúc Mặc Thương nhìn nàng, trái tim khẽ nhói lên: \”Ngốc.\”
Ánh mắt Lâm Thanh Hàm sáng quắc nhìn cô, sau đó mới nghiêm túc nói, \”Mặc Thương, em cảm thấy đời này quyết định đúng đắn nhất mà em đã làm chính là theo đuổi chị.\”
Khúc Mặc Thương nhìn nàng, sau đó nghiêng người hôn lên môi nàng, chỉ đơn giản chạm vào, quay đầu lại cười: \”Ngọt thật, quả nhiên là ăn đường.\”
Cô nói xong thì chuẩn bị xuống xe, vừa định mở cửa xe lại quay đầu nói với nàng: \”Tối nay đừng tới đón chị, chị tự lái xe về, nếu không em chạy hai đầu sẽ mệt.\”
\”Được.\” Lâm Thanh Hàm sợ bị thu hút lực chú ý, cũng không xuống xe mà chỉ nhìn Khúc Mặc Thương rời đi. Khúc Mặc Thương vừa bước đến cửa tòa nhà thì gặp Mạnh Gia Hòa: \”Khúc tổng, chào buổi sáng, thật trùng hợp.\”
Khúc Mặc Thương liếc nhìn hắn rồi gật đầu, sau đó phớt lờ hắn đi thẳng vào tòa nhà. Thấy thái độ lãnh đạm của cô, Mạnh Gia Hòa có chút thất vọng, xoay người nhìn chiếc Mercedes màu trắng rời đi, nghĩ đến lúc Khúc Mặc Thương vừa xuống xe, vẻ mặt cô rất ôn nhu dễ chịu, tựa hồ đang chào hỏi người trong xe.
Có thể thấy Khúc Mặc Thương có quan hệ tốt với chủ nhân chiếc xe, nhưng Mạnh Gia Hòa không thấy rõ người ngồi trong xe, có thể làm Khúc Mặc Thương lộ ra vẻ mặt này chẳng lẽ là bạn trai?