[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 79 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 79

Lâm Thanh Hàm nghe thấy cô cười, tâm tình dịu đi: \”Nói chuyện thế nào? Chị định hợp tác với tập đoàn Thiên Hòa sao?\”

Khúc Mặc Thương nói với nàng vài câu thanh tỉnh lên rất nhiều, mở cửa xe chuẩn bị lên lầu: \”Ừm, tuy cô ấy rất khôn khéo, nhưng là khôn khéo vừa phải, cho nên sẽ không từ bỏ cơ hội này. Bất quá, cô ấy không thể làm chủ Thiên Hòa, dù tạm thời bắt lấy cô ấy, nhưng còn phải đến An Xa tiếp tục nói chuyện với Diêu Hành.\”

Lâm Thanh Hàm suy nghĩ một chút: \”Chị muốn Thiên Thịnh đi vào thành phố An Xa sao?\”

Khúc Mặc Thương bước vào thang máy, câu khóe môi cười: \”Ừm, có phải chị với em tâm linh tương thông hay không?\”

Lâm Thanh Hàm nở nụ cười: \”Sao chị biết em đã hợp tác với Thiên Hòa?\”

\”Ừm, Diêu Nhạc nhắc tới em, chị nghĩ hẳn là em cũng đã hợp tác với cô ấy. Hơn nữa, chị đã đoán trước là em chọn mở rộng thị trường ở An Xa.\”

Lúc này Lâm Thanh Hàm đã mặc quần áo, lấy chìa khóa đi ra ngoài: \”Tiểu Khúc tổng, hiện tại chúng ta đang ở trong quan hệ cạnh tranh, em làm gì chị cũng đoán được, vậy không phải rất đáng sợ sao?\”

Lâm Thanh Hàm ở đầu dây bên kia rất an tĩnh, hẳn là đang ở nhà, cho nên khi nàng đóng cửa Khúc Mặc Thương có thể nghe thấy rõ ràng, trong lòng không nói nên lời, thấp giọng cười nói: \”Sao lại đáng sợ, những thứ chị có, về sau đều là của em. Bất quá hiện tại em ra ngoài làm gì?\”

Lâm Thanh Hàm dừng động tác trên tay một hồi, vốn muốn phủ nhận, nhưng lại nghĩ có lẽ Khúc Mặc Thương đã nghe thấy động tĩnh, cho nên lạnh giọng nói: \”Đã muộn như vậy, vợ em còn la cà bên ngoài không về nhà, em đi xách cô ấy trở về.\”

Khúc Mặc Thương cười thành tiếng: \”Ai lại như vậy, có vợ thông minh đáng yêu như thế này mà còn la cà không về nhà, nhất định phải giáo huấn.\”

Lâm Thanh Hàm không ngăn được ý cười trên mặt, nhưng vẫn đè giọng nói: \”Là họ Khúc muộn tao.\”

Nàng nghe thấy tiếng cười của Khúc Mặc Thương ở đầu dây bên kia, nhu hòa dễ nghe, nhưng có lẽ là ở trong thang máy, thanh âm không được rõ ràng lắm, sau một tiếng động nhẹ, giọng nói bên kia truyền đến rõ ràng: \”Thanh Hàm, chị muốn…\”

Cô nói ra hai chữ thì dừng lại, Lâm Thanh Hàm còn nghĩ tín hiệu bị cắt, lại kêu Khúc Mặc Thương một tiếng: \”Mặc Thương?\”

\”Chị muốn sau này mỗi buổi tối trở về nhà riêng của chúng ta, sau đó cuối tuần về nhà bồi ba mẹ chị với dì Hoàng, được không?\” Khúc Mặc Thương đã đến văn phòng, nghiêm túc nhìn màn đêm rực rỡ ánh đèn bên ngoài. Cô suy nghĩ rất lâu, cô và Lâm Thanh Hàm quá bận rộn, rõ ràng chỉ cách nhau 30 phút lái xe, nhưng một tháng lại không gặp nhau được mấy lần.

Đời trước, cô vẫn luôn oán trách Khúc Thịnh và Tiêu Vân Anh bận rộn với công việc mà bỏ bê chính mình, cho dù sau này có hiểu ra thì loại xa cách cùng cô lập này cũng không thể quay trở lại. Cô vô tình nhìn thấy thuật ngữ tình lữ trên mạng, đất khách cùng bận rộn cuối cùng dẫn đến tan vỡ một mối quan hệ.

Mặc dù Lâm Thanh Hàm có thể hiểu, cũng không có oán trách, nhưng cô cảm thấy khó chịu. Ước nguyện nỗ lực ban đầu là để cho Lâm Thanh Hàm có thể quang minh chính đại cùng mình ở bên nhau sớm một chút, nhưng cô không biết sẽ mất bao lâu. Cô không thể nói ra lời hứa không có kỳ hạn, sau đó để Lâm Thanh Hàm yên tâm thoải mái chấp nhận.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.