[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 76 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 76

Tôn Nhã rụt cổ lại, vội vàng trả lời: \”Tôi không có, Lâm tổng hảo hảo nghỉ ngơi đi.\”

Lần đầu tiên bị trợ lý cúp điện thoại, sắc mặt Lâm Thanh Hàm u ám nhìn điện thoại, sau đó duỗi tay xé giấy ghi chú xuống, búng ngón tay vào tờ giấy: \”Đều tại chị, Tôn Nhã không sợ em nữa.\”

Sau đó nàng rời giường, nhìn mặt dây chuyền bằng ngọc trong hộp, cúi đầu nhìn sợi dây chuyền trên cổ, đặt hai tờ giấy vào hộp rồi lặng lẽ cất vào ngăn tủ. Bên trong là một chồng giấy vẽ được sắp xếp ngăn nắp, trên cùng là bức tranh một nữ nhân mặc tiểu tây trang màu đen, sườn mặt tinh xảo có ý cười nhàn nhạt, đó chính là bộ dáng của Khúc Mặc Thương khi đọc diễn văn trong bữa tiệc.

Nhìn bức tranh, Lâm Thanh Hàm khóa tủ, tự mình thu dọn đồ đạc rồi lái xe đến công ty, nếu nàng lại không đi, không biết Tôn Nhã kia sẽ nghĩ như thế nào.

Bên kia, trong phòng họp tầng 18 Thiên Thịnh, có gần mười người đang ngồi trên bàn họp tròn, mọi người đều nhìn vào bản sao trong tay không nói một lời, còn Khúc Mặc Thương thì đứng trước bàn hội nghị, ý cười trên mặt có chút lạnh: \”Đã mười lăm phút, các vị đã xem xong chưa?\”

Cuối cùng nghe được cô nói chuyện, người phụ trách nhóm nhỏ nơm nớp lo sợ ngẩng đầu: \”Xem xong rồi, Khúc tổng.\”

\”Ừm, rất tốt, vậy nói một chút, có vấn đề gì không?\”

Người trả lời run rẩy liếc nhìn Tiết Ngụy ở phía xa bên phải như cầu cứu. Tiết Ngụy đã ở Thiên Thịnh được tám năm, hắn đã là giám đốc nhân sự, cũng là người phụ trách lần này.

Tiết Ngụy vẫn luôn trầm mặc không nói, thấy bầu không khí quá áp lực mới nhìn những điều khoản bị đánh dấu trần đầy trước mặt, trầm giọng nói: \”Khúc tổng suy nghĩ rất cẩn thận, là do tôi xét duyệt chưa đủ, không tìm thấy lỗ hỏng. Có một số điều khoản thực sự không phù hợp với thực tế, tôi sẽ an bài sắp xếp lại, định ra một phần khác.\”

Hắn trả lời rất chính thức, hơn nữa trên mặt không có nhiều gợn sóng, tựa hồ uy áp của Khúc Mặc Thương phát ra không ảnh hưởng đến hắn.

Khúc Mặc Thương cười lạnh: \”Là xét duyệt không cẩn thận, không nhìn ra những vấn đề này?\”

Cô ném tập tài liệu trong tay xuống bàn, phát ra tiếng vang nhỏ: \”Là giám đốc nhân sự, nếu còn không biết điểm căn bản này thì Tiết Ngụy, tôi có thể nghi ngờ năng lực làm giám đốc nhân sự của ông không? Mà các vị ở đây cũng đều chỉ ngồi không ăn bám, thật không thể làm được sao?\”

Sắc mặt Tiết Ngụy tái xanh, nhưng vẫn cắn răng nói: \”Khúc tổng nói như vậy cũng quá nặng lời, những chế độ này đã được sửa đổi, quy trình phức tạp, còn có một số không thể thi hành được. Ngài mới đến Thiên Thinh, cũng không hiểu vấn đề quản lý của cơ sở công nhân, cứ phủ định năng lực của chúng tôi như vậy thật sự rất khó phục.\”

Khúc Mặc Thương nhìn hắn, gật đầu rồi nở nụ cười: \”Không tồi, nói rất tốt, đúng là như vậy, tôi chưa bao giờ đi cơ sở, cho nên tôi mới tìm người trả lời cho tôi. La Quân, chuyển sang chương thứ tư 2, Mục 5, nói cho tôi biết, cái này cô nghĩ như thế nào, cứ nói thẳng là được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.